Khi ta không yêu người (P3)


2.



3.
Khi làm anh Bồ Câu bất đắc dĩ, trường hợp mà tôi hay gặp nhất là chuyện các bạn đồng tính trót có tình cảm ngoài ý muốn với các bạn nam bình thường. Tình huống bế tắc này thường gây cho người trong cuộc không biết bao nhiêu là nước mắt và dằn vặt tinh thần, và tệ hại hơn nữa: có thể dẫn đến mất niềm tin vào cuộc đời, rồi thậm chí tìm cách chối bỏ bản chất thật của mình.

Dưới đây là một lời khuyên thuộc dạng này mà tôi còn lưu lại, viết cho một bạn có nickname là idunwannabmyself, người đã phát sinh tình cảm với một bạn nam khá thân cùng lớp nhưng không thể thoát được tình cảnh vô vọng này và còn nghĩ tới chuyện bỏ học để khỏi phải chạm mặt người kia. Tệ hơn, đây lại là tình cảm đầu đời của bạn ấy.

Gửi idunwannabmyself,
Mình đã từng trải qua tình cảnh giống như bạn bây giờ. Năm thứ nhất đại học, mới chỉ 16 tuổi, lần đầu tiên xa nhà một mình, khờ khạo và cô độc. Mình kết thân với đứa bạn ở cùng phòng nội trú và nằm cùng giường tầng. Mình tầng trên, nó tầng dưới. Mùa đông thì hai đứa góp gạo nấu cơm muối vừng, rồi đêm đến lại chui vào cùng một giường cho thêm ấm. Nằm ôm nhau ngủ tất nhiên sẽ không thể tránh khỏi những đụng chạm. Và rồi những hành động ôm ấp, vuốt ve có thể rất vô tư của nó, đã dần gây cho mình ảo tưởng là nó cũng như mình. Rốt cuộc, nó lại là đứa trước tiên nhận ra sự khác biệt giữa mình và nó. Phản ứng đầu tiên: nó xin chuyển sang nằm giường khác, tránh không nói chuyện với mình, thậm chí quay mặt đi khi mình đến gần.

Lúc đấy mình đã yêu điên cuồng, yêu mà không được đáp lại, cũng không thể thổ lộ cùng ai. Điều đó khiến mình lại càng trở nên điên cuồng hơn. Cũng giống như hoàn cảnh của bạn, việc cố gắng quên người kia đi gần như là điều không thể vì hai đứa ở cùng phòng, nhìn thấy nhau hàng ngày. Mình thành ra hận người dù người đó không có lỗi, rồi hận chính mình, rồi oán trách cha mẹ tại sao lại sinh ra mình như vậy. Và mình cứ đau khổ, cứ điên cuồng, cứ dằn vặt như vậy trong suốt gần hai năm.

Một điều không may mắn nữa là lúc ấy mình chưa bước chân vào giới, chưa hề có một người bạn gay nào, không có ai từng trải hơn để khuyên bảo nên thế này hay thế kia. Chỉ đến khi điểm thi của mình tụt xuống đến mức thậm tệ, một học kỳ thi lại hai môn và có nguy cơ sắp mất học bổng, thì mình mới tỉnh ra và quyết tâm phải thoát khỏi trạng thái bế tắc này.

Mình lao vào học. Ngoài việc học cùng lúc ở hai trường đại học, học tiếng Nga và Anh ở trường, mình học thêm tiếng Nhật và Pháp, tham gia văn nghệ trường, tham gia câu lạc bộ cầu lông và yoga. Với một thời khoá biểu như thế, sáng sớm tinh mơ là mình đã biến khỏi phòng và chỉ quay lại khi đã gần nửa đêm. Đặt mình xuống giường là ngủ ngay lập tức, không còn thời gian hay sức lực để suy nghĩ quẩn quanh nữa. Và chiến lược đó mang lại kết quả.

Sau này khi mình có được tình yêu đích thực, yêu và được yêu, nhìn lại quá khứ, mình thấy hối hận. Mình không hối hận vì đã có tình cảm với một người bình thường (trong giới chúng ta, có ai không từng thế bao giờ?) Chính cái giai đoạn khủng hoảng đó đã cho mình biết thế nào là đau, đã dạy cho mình biết quan tâm đến người khác hơn và biết trân trọng tình cảm của người khác dành cho mình, luôn cố tránh để không làm cho người khác bị tổn thương. Điều mình ân hận là mình đã quá phí hoài thời gian, để cái tình cảm một chiều ấy đi quá xa, không đủ nghị lực để chấm dứt chuyện vô vọng ấy sớm hơn.

Bạn à, mình biết những mối tình kiểu như thế này rất khó dứt ra vì

1. Mối tình đầu đời, bạn thường đặt trọn vẹn tình cảm của mình vào đó và mong chờ sự đáp lại tương ứng từ phía bên kia.
2. Hai người thân nhau và quý nhau, rất dễ có ảo tưởng là người kia cũng "có gì" với mình.
3. Tâm lý con người, những gì không đạt được, người ta lại càng thêm khát khao và mong muốn. Theo tình thì tình chạy, nhưng đuổi tình thì tình theo mà.
Nhưng bạn biết đấy, nếu người bạn kia là người bình thường, dù anh ta có quý mến bạn đến đâu, họ cũng không thể cho bạn cái mà họ không có. Bạn đã từng gửi thư và nói rõ tình cảm của mình với K, nhưng cậu ta im lặng. Sự im lặng đó là câu trả lời rất rõ ràng.

Qua tâm sự của bạn, mình nghĩ, giống như mình, bạn cũng là một người khá lụy vì tình. Chính vì thế việc quên một người nào đó càng trở nên khó khăn hơn. Điều duy nhất bạn có thể làm bây giờ là tránh tiếp xúc hoàn toàn với K, tìm một việc gì đó để giữ mình luôn bận rộn, không còn thời gian suy nghĩ tiêu cực nữa. Càng kéo dài, bạn sẽ càng đau khổ và thậm chí làm mất đi những ấn tượng tốt đẹp còn lại của K về bạn. Bạn ấy có thể lảng tránh bạn, nhưng đừng để bạn ấy mất đi sự tôn trọng đối với bạn.

Nếu hai người học cùng lớp, hãy cố gắng đi sớm và ngồi bàn đầu. Như vậy bạn sẽ tập trung nghe giảng hơn và không bị vướng bận bởi hình ảnh của ai đó trước mắt. Và cũng đừng lo sẽ mất đi tình bạn thân với K. Khi bạn đã hoàn toàn làm chủ được tình cảm của mình, nối lại liên lạc cũng chưa muộn cơ mà.

Thế nhé, đừng sa vào con đường lầy của những tình yêu không có tương lai như mình đã từng mắc. Một nguyên tắc mình luôn nhắc đi nhắc lại với bạn bè của mình, nhất là những người còn yêu quá thiên về bản năng: Đừng bao giờ cho phép bản thân mình yêu một người không thể hoặc không muốn đáp lại tình cảm của mình.

Có câu nói rằng: khi mình vui, cả thế giới vui cười với mình. Nhưng khi mình đau khổ, thường chỉ có mình khóc với mình mà thôi.

Mục lục bài viết cá nhân bổ sung https://vuenglishclass.blogspot.com/2021/07/bai-viet-ca-nhan-bo-sung.html

Comments

Popular posts from this blog

VUENGLISH - FAQ

Syllabus & Lesson plan của TẠP I

Syllabus & Lesson plan của THIỂU