VU - BITS AND PIECES 01
1.
My first AI song ever!
Thấy trên Youtube có trào lưu tác giả thơ nghiệp dư phổ nhạc cho thơ (chưa mấy người biết đến) của mình nhờ AI, mà một số bài nghe được phết nên tôi cũng muốn đú.
Khổ nỗi tài năng làm thơ có hạn, tôi đành sử dụng thơ Talk Back. Dưới đây sản phẩm đầu tiên với phần Talk back bài thơ Nói Với Em của Vũ Quần Phương.
Tôi dùng app Suno, paste lyrics vào rồi chọn giọng ca sĩ, phong cách âm nhạc, vibe cần thể hiện và... vài giây sau, một tác phẩm mới ra đời. Suno còn tử tế hỏi: có muốn đăng ký bản quyền ko? Tôi chắc phải hỏi lại ông Vũ Quần Phương đã.
Anyway, các bạn nghe thử và cho ý kiến xem tôi có nên lập tức nghỉ dạy để chuyển sang vai trò sáng tác nhạc full-time hay ko? Tôi có nên thuê Chi Pu quảng bá bài hát mới không (bài này có khả năng lọt vừa quãng giọng của cô)? Tôi có nên thuê trước SVD Mỹ Đình để ra mắt album mới hay ko (mới có một bài, nhưng chỉ cần 1 tiếng nữa là sẽ có chục bài)? Tôi có nên thiết lập kênh Youtube ngay giờ ko? Tôi có...
Wow, I'm so drunk with possibilities!
PS. Hóa ra bài thơ gốc của Vũ Quần Phương cũng đã được phổ nhạc và cũng thuộc dạng vừa tầm Chi Pu hát (nguồn: Youtube)
2.
Mèo nhà mỗi con mỗi tính. Con đĩa xanh thích ăn khoai lang luộc, khoai càng bở càng tốt, trong khi con đĩa vàng thích ăn chả mỡ. Rốt cuộc béo như nhau.
PS. Biết bị chụp hình là quay mặt đi hết, phản xạ ngang thôn nữ khi công an ập vào phòng karaoke. Mèo nhà chắc sợ lên hình bị "béo", dù chủ đã hứa sẽ dùng filter. FYI: no filter.
Đi chợ về, hai tay xách khệ nệ hai túi nặng, mồ hôi mồ kê ròng ròng. Vào thang máy, liếc qua gương, tự nhiên thấy mình đẹp trai xuất thần sau lớp khẩu trang tinh tế. Nhưng hai tay đều bận giữ đồ ăn, tay nào selfie???
Về đến nhà đành phải gõ ngay status này để lưu lại khoảnh khắc đáng nhớ ấy.
Chơi nổi hơn Ronaldo, tôi gạt tới 4 chai Coke ra khỏi bàn.
Bản tin phường giật tít "Sau khi thầy Vũ từ chối uống Coca, giá cổ phiếu Coca-Cola không có gì thay đổi."
5.
Last night, watched a cabaret show “cấp phường” (to put it more nicely, “regional” work). It’s meh and amateurish at best. Gaudy and worn-out costumes, bad nose-jobs, boob-jobs, lip-jobs, chin-jobs, you name it. Performance wise, the dancing was awkward and out-of-sync to the point that I had to avert my eyes every time the male dancers attempted more intricate moves of their choreography. In that department, some of my male students could do better even with one leg tied up (and by “leg” I truly mean... leg so if you’re gonna picture it, do it right).
Despite my tendency to find fault, I guiltily enjoyed the night more than I would admit, probably thanks to the energy those trans performers brought into their lip-synced gigs. Something in their eyes tells me that they love what they are doing. It could be a tacky & under-paid job but they are probably living their dream. That’s something I respect.
6.
[Một nốt trầm trong nhật ký]
Ngày cuối cùng ở căn nhà đã gắn bó suốt thời cao điểm Covid.
Ngày mai phải dọn đi trong khi nhà mới, do bàn giao chậm vào phút cuối, chưa về ở được.
Vì chủ nhà mới của nhà cũ của tôi buộc phải chuyển vào do sức ép chuyển ra của chủ nhà mới của nhà cũ của chủ nhà mới của nhà cũ của tôi), tôi đành tạm thời ra đường.
Rốt cuộc là người đi ở một nơi, đồ đạc gửi một chỗ, còn mèo thì cho hết đến lớp tạm trú.
Tối qua chuyển mèo lên lớp mà len lét như rắn mồng năm, chỉ lo bảo vệ tòa nhà hạch: Mèo biết tiếng Anh ko mà cho vào lớp học tiếng Anh? Mèo thì bất hợp tác, nhất định ko say "hello!", kêu rầm rĩ như bị đưa ra hóa thân Hoàn Vũ.
Đồ đạc chuyển đi ít đến thảm thương: một cái nồi, một cái chảo, một cái máy chạy, một cái xà, một tủ lạnh con chuyên đựng đồ skincare... Thêm một ít thỏi vàng giấu bên trong cái nồi.
7.
Đi qua hàng bánh Nhật, tự nhiên cảm thấy như có luồng điện chạy dọc theo người.
"Kimochi...ii..." nghe lạ mà quen... Càng lẩm nhẩm càng thấy có một sự khẩn thiết nào đó vang vọng sau những chữ i kéo dài...
Tính về hỏi Chat GPT, nhưng sực nhớ học sinh mình toàn những người hiểu biết, sao không hỏi luôn họ.
Các nam sinh thích ăn bánh chắc dễ dàng trả lời câu hỏi này. Các nữ sinh, còn thích ăn bánh hơn nam sinh, chắc biết nhưng sẽ im lặng. Các cô luôn thấm nhuần tư tưởng "Tri thức là một vẻ đẹp tiềm ẩn, đừng thể hiện nó lộ liễu quá (it'd scare men away...)"
PS. Sau khi suy nghĩ rất lung thì tôi nhớ ra đã gặp từ này trong bài thơ lãng mạn dưới đây (đừng mất công google tác giả vì ấn bản duy nhất chỉ có ở đây)
Anh sẵn lòng dâng em tất cảbất cứ điều gì em khát khaoTình yêu, tiền tài, nhan sắcHay cả vũ trụ muôn vì sao.
Người tình hỡi, nói anh nghe điEm đang ước điều gì?Nàng thì thầm thủ thỉAnh ơi, giờ em muốn...Làm sao kimochi ii...
8.
Thời còn làm TA ở Texas Tech, tôi có quan hệ khá tốt với một đám TA đủ mọi quốc tịch, phần lớn chỉ mới độ tuổi ngoài đôi mươi (xem note Texas xa rồi, Texas ơi). Lúc chung nhóm với một con người Mỹ gốc Latino, nó nhìn tôi từ đầu đến chân rồi bảo "You have a great body!"
Hơn 30 năm cuộc đời, lần đầu tiên nghe câu khen "great body" nên phản xạ đầu tiên của tôi là "Con này khen đểu mình."
Rất may, nó đã tiếp "How come you've stayed so thin! Do you run?"
Hơn 20 năm sau, sáng nay ăn sáng món miến trộn, như mọi khi dặn bà hàng "Bớt nửa số miến, chỉ lấy chả cá, tăng gấp đôi rau, giá." Bà hàng kiểu "Chị biết rồi. Cậu em luôn ăn thế, thảo nào người eo ót thế kia!"
Quả thật, lão hóa và già đi là điều không tránh khỏi. Nhưng cân nặng thì hoàn toàn có thể kiểm soát. Đến giờ tôi vẫn mặc vừa cái quần thụng, chuyên chỉ để sơ vin những dịp nào quan trọng, còn giữ từ thời đại học. Tôi thà ra sông nhảy xuống còn hơn là để to bụng (viết xong mới thấy câu này giống hệt suy nghĩ của đám thiếu nữ mới lớn!)
PS. Chia sẻ một chi tiết chưa bao giờ kể ở đâu. Thực ra người đầu tiên khen người tôi đẹp (một cách gián tiếp) lại chính là mối tình đầu (xem note Mối tình đầu). Khi cả hai lần đầu tiên thấy nhau ở trạng thái trên người chỉ còn mỗi underwear, nó cũng đứng quét tôi từ đầu đến chân một lượt và nói "Đúng kiểu người tớ thích. Tớ có thể ngồi ngắm cậu suốt đêm ở trạng thái như này."
9.
Thực đơn bữa sáng nay có món chính là cháo đỗ đen + đậu rán. Bà hàng cho ít củ cải muối, và về nhà tự sướng thêm dầu oliu và oliu muối.
Tuy nhiên, khi order thì sau tôi là một bạn trai cũng gọi cháo đỗ đen. Bà hàng nhìn nồi rồi tuyên bố: chỉ còn đủ một suất đỗ đen, 2 người, một người phải chuyển sang đỗ xanh.
Vốn tính nhường nhịn, tôi nói luôn "Chị cho bạn kia suất đỗ đen đi." Cậu đứng sau "Cám ơn anh. Em mua cho vợ. Vợ đang bầu."
Trả tiền, cậu lại cám ơn. Mang cháo ra xe, cậu lại cám ơn.
Tôi xách cháo đi bộ được một đoạn, tính mua thêm bắp ngô, thì thấy cậu kia phóng xe lên (chắc về cùng đường), rồi ngoảnh lại bảo "Anh nhà ở đâu, em chở về cho."
Some people really appreciate what others did for them, however small it was.
Tôi chỉ cười và lắc đầu. Cậu kia đi một đoạn, tôi mới nhớ ra là nên nói câu gì đáp lễ. Chả lẽ gọi với theo "Nhớ check DNA!"
Sáng cố xem nốt trận Portugal vs. Colombia rồi mới đi chợ. Tính mua giò mà ra giờ này chắc hết hàng rồi. Nào ngờ ra đến nơi thấy chợ vắng tanh, bà bán giò ngồi ngủ gà gật (khả năng cao do thức khuya xem bóng đá). Tôi mới "Huầy" một cái thật to, bà choàng tỉnh, miệng hô "Messi!" (No, I'm kidding, Messy tối qua có đá mấy đâu).
Xem mới để ý cách các cầu thủ Colombia kèm người trong tình huống đá phạt cố định. Đứng sát ràn rạt đối phương, lại còn vòng hai tay hai bên. Bên này di chuyển một bước thì bên kia cũng lướt theo một bước, nhịp nhàng như nhảy đầm. Không biết các chú kèm người thật hay chỉ nhân cơ hội để ôm zai đẹp giữa ban ngày. Nếu vậy thì chỉ cần thả một nữ sinh của tôi vào sân, cô có thể kèm nguyên bộ 22 cầu thủ, thậm chí cả trọng tài (nếu đủ đẹp trai).
PS. Cái túi đi chợ nhìn màu mè và urban chic, nhưng bên trong thường toàn xôi đậu, ngô luộc, lạc luộc, khoai luộc, đậu phụ và trái cây, thi thoảng có giò 🙂
Comments
Post a Comment