VU - BITS AND PIECES 02

1.
Sáng nay ăn cháo đậu. Hàng này, bà bán đã gần 80, mắt kém, tai điếc, nói cái gì cũng phải hét lên.

"Bà nhận ra con không?" Một bà khách hét.
"Không, mắt mũi kèm nhèm không nhìn rõ." Bà lầm bầm.
"Cháu yêu cầu gấp đôi số đậu, sao ít thế?" Đến lượt tôi hét.
"Ờ, mắt mũi kèm nhèm, để tôi thêm." Bà lại lầm bầm.
"Cho cháu thêm mấy quả cà nữa!"
"Cà trong lọ còn có vài quả, mắt tôi nhìn không thấy, cậu lấy thìa vớt giùm."
Xong xuôi, tôi chợt nảy ra một ý, đứng hẳn lên rồi vẫy vẫy tờ 20K.
"Bà nhìn rõ tờ này không."
(Không thèm ngẩng mặt lên) "20 nghìn."
Xung quanh cười ồ lên nhưng tôi lặng người suy nghĩ.
Giờ tôi cũng đã hay nhầm tờ 20K với tờ 500K, mà nhầm cả 2 chiều. Cụ thể đưa cho người 20K thì cứ ngỡ vừa trả 500K. Mà nhận từ người ta 500K thì cứ ngỡ mới chỉ 20K. Khi nào nhầm theo 2 chiều ngược lại, chắc chắn phải nghỉ dạy thôi.
Câu hỏi cuối: có ai muốn thử đưa tiền cho tôi ko?

2. Sợ thật. Thế mà tôi đi Đức cách đây cũng đã tròm trèm 30 năm rồi. Thời đó đang làm network administrator cho Bộ Tài Chính và đi công tác theo đoàn năm 1997. Ảnh chụp tại Bonn, trong buổi chiêu đãi do sứ quán VN tổ chức nhân dịp quốc khánh mùng 2 tháng 9.
Nếu Nga có vụ táo đỏ thì Đức có vụ dâu đỏ - cũng là loại quả mà cho đến thời điểm đấy chỉ được thấy trên phim ảnh. Vì vậy, dọc đường thấy người ta bán mà thèm quá (đi rồi còn ngoái lại nuốt nước bọt) nhưng lúc đó đang theo đoàn, trong túi không mang đồng nào. Ông đại diện phía Đức nhìn thấy mới lẳng lặng mua một ít dúi cho. Ai ngờ ăn chua loen loét (thua xa dâu Mộc Châu bây giờ) 🥹.
Chuyến đó, ngoài Đức còn đi Hà Lan và được thưởng thức thêm một thứ đỏ nữa mà các bạn chắc đoán được ngay: phố đèn đỏ nổi tiếng ở Amsterdam.
3. Totally immersed in the serene scenery, I was contemplating the meaning of life. Then there is that familiar feeling again.
It’s time to let go… I told myself.
So I went back to my room and took a sh*t.


4.
Tối qua nằm mơ về quê dạy tiếng Anh. Đúng ra là về quê chơi, rồi đứa cháu họ là giáo viên trường làng ốm, mới nhờ tôi vào dạy thay (y chang hoàn cảnh lần đầu tiên đến dạy thử ở trung tâm đã kể ở một status khác). Lớp bằng A, hôm nay học đến TO BE thời quá khứ. Còn nhớ bảo học sinh rằng I WAS có hai cách phát âm /wəz/ & /wʌz/, xong còn giải thích trường hợp nào thì dùng cách nào. Học viên ooh ahh kiểu thú vị lắm. PS 1. Giấc mơ này làm tôi nhớ buổi học bằng B tiếng Anh trung tâm. Hôm đó giáo viên nghỉ đột xuất, thế là cậu chuyên thu tiền + phát thẻ học (hình như cháu giám đốc trung tâm nên mới được giao phó trách nhiệm quan trọng này) nhảy vào dạy thay. Trông lơ ngơ, tưởng chỉ thạo đếm tiền mà hóa ra dạy hay thế và rất thực tế, không gò theo sách như mấy giáo viên kia.
Ở buổi đó, lần đầu tiên tôi mới được biết IT /ɪt/ đọc cho đúng phải thế nào để tránh làm sao đừng nói thành I EAT EAT! - một điều vô cùng cơ bản mà suốt cả khóa bằng A không ai dạy tôi biết 😌Ấn tượng đến nỗi mà hơn 35 năm rồi, tôi vẫn nhớ vụ này.
PS 2. Nếu từng ấy năm học TA mà bạn giờ mới biết đến weak form vs. strong form trong phát âm (trường hợp I WAS bàn ở trên) thì có lẽ nên chuẩn bị gạo thóc đăng ký NGỌNG để hệ thống lại toàn bộ kiến thức cơ bản về English speaking. Yên tâm là vẫn anh chuyên thu tiền của lớp vào dạy nhé!

PS 3.
Giáo viên TA mơ đang dạy TA thì cũng ko có gì lạ. Nhưng tối mơ, thì sáng đọc được mini-SOP dưới đây của một bạn đăng ký METHODS. Pure coincidence? Tín hiệu vũ trụ?

(trích) "Hiện tại, sau tốt nghiệp 10 năm, trải qua một vài công việc và đặc biệt sắp tới em sẽ rời Hà Nội về quê sinh sống và làm việc thì em nhận thấy rằng công việc giáo viên Tiếng anh cho trẻ em là công việc mà bản thân em vẫn yêu thích và thấy phù hợp hơn cả. Chính vì vậy, em đang dành khoảng thời gian này để trang bị lại tư duy cũng như kiến thức chuyên môn của mình cho thật tốt ạ."
5.
Tòa nhà tôi ở có vẻ lắm đại gia và quan chức vai vế. Sáng nào cũng thấy xe đen đậu thành hàng dài trước sảnh cùng tài xế mặc đồng phục, chờ đưa người đi làm.
Mình có lẽ cũng nên thuê một tài xế grab bike (ít nhất phải đi SH và có đồng phục) mỗi sáng đứng đợi 30 phút trước nhà cho bớt thua chị kém em.
Tầng 15 sảnh bên này có đại gia nào mua liền 9 căn (cả tầng tổng cộng có... 10 căn), nghe nói cho đại gia đình, cả giúp việc, tài xế, bảo mẫu v.v... cùng ở.
Mùa Covid thất nghiệp lâu quá, đã mấy lần định xuống gõ cửa hỏi "Không biết ngài có nhu cầu thuê gia sư tiếng Anh cho toàn bộ gia quyến hay không?"
Dạo này hay gặp ca sĩ TD, giờ béo trắng ra và nhìn cũng nam tính hơn, dẫn con đi đạp xe ba bánh dưới sân.
Trước kia hâm mộ ca sĩ này ở mức hễ TV phát Ôi quê tôi là chuyển kênh luôn. Vậy cũng muốn hỏi han dăm ba câu, nhưng không biết phải mở đầu thế nào cho bớt đường đột.
Có lẽ chỉ cần thăm hỏi nhẹ nhàng "Bố cháu đâu hả chị?"


PS. Lần đầu tiên và duy nhất xem TD hát live là ở JW Marriott Phu Quoc năm 2016. Dù không cảm ca sĩ này, nhưng cũng phải trầm trồ là anh hát live như nuốt đĩa, nghe cảm giác hoàn hảo - ngược hẳn với Bằng Kiều, người hát cùng chương trình nhưng lúc đó giọng đã xuống lắm rồi.

Cho đến sau này vô tình xem được một clip Youtube phân tích với bằng chứng đâu ra đấy cho thấy TD tuy dạng diva/divo nhưng té ra lipsync kha khá. Một vài video anh live thật thì ngay từ khi mới bắt vào bài đã thấy lệch nốt, hụt hơi. Thảo nào mà lúc xem, có lúc anh nhảy chồm chồm mà âm thanh vẫn căng mướt và đều đặn. Cảm thấy thất vọng. Thôi thì ít nhất thì cũng được an ủi là hôm đó Bằng Kiều hát live.

Sources: kênh Sự Thật Âm Nhạc (https://www.youtube.com/watch?v=1eAPS8cicME)

6.
Trước đây nhìn ai, tôi thoạt tiên là để ý đến da dẻ (do thói quen skincare lâu năm) rồi đến đường nét khuôn mặt.
Kể từ khi chăm chỉ tập luyện+sốt ruột đợi cơ bắp nhô ra nhô vào, tôi quan sát đầu tiên vẫn là chất lượng da nhưng tiếp đó là form người+cơ bắp, những yếu tố cho thấy một người (nhất là ai đã qua thời thanh xuân rực rỡ nhất) bỏ thời gian và công sức đến đâu để chăm sóc bản thân.
Hôm qua đi bộ trên đường, thấy một cụ già quần đùi, cởi trần đi ngược chiều mà giật mình. Tóc bạc phơ mà eo vẫn thon, ngực vẫn nở (ngực nam), không thấy mỡ thừa ở những chỗ quan sát được. Có vẻ như người thường xuyên tập thể thao + kiểm soát chế độ ăn uống tốt.
Không nhịn được, phải giơ ngón tay cái, like cho cụ một phát. Cảm giác như vừa gặp chính mình sau vài chục năm nữa 😊😊😊
Tinh thần tập luyện cứ phải thế:
không lên máy chạy để chạy thì ít nhất cũng lên máy chạy để ngủ!

7
Shipper gọi xuống lấy đồ. Nửa đường ra thang máy mới nhận ra là vẫn đi dép lê hàng ngày, trong khi hôm qua vừa mua được đôi Muji giảm giá. Ngần ngừ rồi quay lại thay đôi Muji mới để shipper thấy được đẳng cấp đời sống của người đặt ship. 

Nửa đường Muji ra thang máy lại chợt nghĩ, đã đi Muji sao còn mặc cái áo cộc phi thương hiệu thế này, nó không đồng bộ, shipper nó khinh cho. Phải quay về thay cái áo Gucci. 

Đẳng cấp đời sống của shipper chắc không phân biệt được Gucci này sản xuất ở đâu. 

Sống ảo thật sự là một cuộc sống bận rộn!

8.
Như mọi khi, lướt điểm tin báo mạng Việt luôn cho nụ cười đầu ngày. Muốn gây chú ý hơn tít trên đây chắc phải giật kiểu “
Đang xuống nhận đồ ăn, nữ sinh THIỂU nhận tin trúng tuyển thạc sĩ. Chưa kịp mừng thì shipper của cô nhận tin trúng tuyển tiến sĩ!

9.
Như đã nói, tôi là khách quen của một hàng chuyên plant-based (khoai, sắn, ngô, lạc, cơm gạo lứt, cháo đậu xanh, trái cây v.v...) ngay gần nhà. Hàng này đông khách nhất khu vì chất lượng ổn, giá cả phải chăng, và cô chủ người miền ngược tính thật thà, bán hàng ko nói thách, lại xởi lởi kiểu mua bao nhiêu cũng bán (một quả ổi ok, thậm chí nửa củ khoai cũng ok). 
PS. Tôi thích mua khoai mà một nửa đã bán cho ai đó vì có thể nhìn rõ bên trong có bột hay ko.

Cô này đã lên FB tôi mấy lần (còn ai nhớ chuyện nhà đông con vì toàn đi ngủ sớm không?).
Cô hàng: của anh 2 quả ổi 20K, 1 bắp ngô 8K, là 28K. 
Tôi: thêm một củ khoai bột.
Cô hàng (đặt khoai lên cân): khoai 17K. (quay sang nhận tiền của khách khác) Vâng cháu xin. (quay lại tôi và quả nhiên lại vấn đề muôn thủa) Anh là thế nào ấy nhỉ?
Tôi: 28K ổi + ngô, 17K khoai.
Cô hàng: tổng cộng là 35K.
Tôi: 45K, mày bán hàng mà tính toán thế này thì lỗ chết em ạ.
Cô hàng (thảng thốt): thảo nào hôm qua em bán nhiều hàng hơn hẳn mọi khi, mà về tính lại lãi còn không bằng mấy ngày bán ít.
Cô bán hồng xiêm bên cạnh (chen vào): nó cứ kêu thế chứ nó bán nhiều tiền lắm, đếm không hết, phải đem ra cân ấy.
Tôi: tức là vốn bỏ ra một cân tiền, xong thu về có cân mốt à?

Mua hàng cô đã hơn 3 năm mà nếu ở VN thì gần như ngày nào cũng ghé qua, tôi có thể nhận thấy vấn đề short-term memory của cô (nhiều khả năng chủ yếu là do lack of focus) ngày càng trầm trọng trong khi tuổi còn khá trẻ. Đến giờ thì ngay cả việc cộng trừ - vốn là điểm mạnh của cô (trước đây ko thấy sai - ít nhất là phần của tôi - dù cộng nhiều món và cho nhiều khách) thì giờ đã có vấn đề (xử lý dữ liệu trích xuất từ short-term memory trong working memory).

Nhân thể hàng đang vãn khách, tôi mới tóm tắt nguy cơ chưa già đã lẫn kèm vài tips đơn giản để cải thiện trí nhớ & sức khỏe não, có nhỡ mồm chèn vào một vài thuật ngữ. Cô hàng (người chắc kém tôi chừng 15 tuổi) nhìn đờ đẫn kiểu "Em chỉ là cô bán hàng bên đường. Anh có nhất thiết phải làm đến mức ấy không?"

Không thấy triển vọng gì quảng bá được bài FITNESS ở đây, tôi phẩy tay đứng lên.

Bonus screenshot: trao đổi giữa tôi và một học viên lâu năm, người ế cũng lâu năm (nhưng rất phô trương về điều đó), thậm chí từng đăng ký tham dự một dating show trên truyền hình. Cô đang theo bài FITNESS, nhưng cứ phải néo sang thầy để small talk.

10.


Comments

Popular posts from this blog

Syllabus & Lesson plan của THIỂU

Syllabus & Lesson plan của TẠP I

Đăng ký THIỂU 2025