VU - CLASS GOSSIP
CHUYỆN LỚP (Part 01)
1.
Một cảm nhận cá nhân tôi rút ra trong quá trình giao tiếp với học viên 2 miền Bắc Nam: học viên trong Nam có khuynh hướng suy nghĩ thoáng hơn, chọn giải pháp trực tiếp hơn và make decisions based on impulse nhiều hơn.
Nếu nữ sinh ngoài Bắc muốn chia tay với anh nào thì cô dằn vặt suy nghĩ, rồi hỏi ý kiến bạn bè, gia đình, rồi dè dặt hạn chế tiếp xúc một thời gian để bản thân thêm dằn vặt, rồi viết status trăn trở về cuộc đời trên FB, rồi viết confession hỏi ý kiến thầy có nên chia tay (dù trong lòng đã quyết định mịa nó rồi), rồi sau đó khóc với chàng kia, hỏi chúng mình nên làm sao (again, mặc dù em đã chắc mịa là em sẽ bỏ rồi), rồi đề nghị hai bên tạm dừng để có thời gian suy nghĩ lại mọi chuyện. Tóm lại, đến bước cuối cùng cô vẫn muốn ko cần nói hẳn ra mà chàng vẫn hiểu, đồng thời hy vọng chàng cũng sẽ đau khổ, dằn vặt ko kém gì mình.
Nếu nữ sinh trong Nam thấy mặt thằng cha bỗng nhiên đáng ghét, cô chờ đến khi xong cuộc, cha kia mặc lại đồ đầy đủ, rồi chỉ tay ra cửa.
Trong mini SOP của học viên ngoài Bắc, tôi thường xuyên gặp hoàn cảnh: em biết thầy đã 3-5-8 năm nhưng rồi vì nhiều lý do (sau đó là một trang giải thích - seriously, who cares?) nên đến tận thời điểm này em mới hạ quyết tâm.
Học viên trong Nam có những người đi qua khu vực lớp, thấy đông tưởng đám cưới, ghé vào tính ăn ké, về tìm FB, ngồi cả đêm đọc thông tin rồi hôm sau viết email xin học luôn.
Tóm lại, nếu bạn đọc phần này này thì bạn là trường phái Nam hay Bắc?
PS. Tất nhiên ở đâu cũng có người nọ người kia. Những gì viết ở trên chỉ mang tính khuynh hướng chung và là quan sát và giới hạn trong trải nghiệm cá nhân của tôi (người khác chưa chắc đã thấy thế). Bản thân tôi là người sinh ra và lớn lên hoàn toàn ở miền Bắc, nhưng hành động thiên về trường phái Nam nhiều hơn. Khi đi mua sắm (bất kể giá trị thế nào, từ bàn ghế cho đến nhà) tôi thường quyết định nhanh gọn trong chớp nhoáng khi cái gì ưng ý lọt vào mắt.
2.
3.
5.
Buổi học cuối của TẠP II tại lớp, một nữ sinh xinh đẹp đã tặng thầy một cái thiệp. Đọc xong tôi cứ ước gì bạn hẹn hò chừng... 200 người.
3.
Mới đọc qua comment dưới đây của một học viên, tôi đã thấy nóng bừng mặt. Tại sao lại có thể kể cho thầy những thông tin như thế!!!
Nhưng khi bình tĩnh lại, đọc kỹ hơn, hóa ra bạn ấy viết là DỤ.
4.
Mặc dù dở khóc dở cười với vấn đề bạn gặp phải, tôi vẫn phải yêu cầu bạn hoàn thành học phí ngay trong ngày gửi đăng ký, ko phải vì tôi sợ "nếu không nhanh thì số tiền để đóng học phí có khi lại bị lừa mất" mà bởi vì bạn muốn bắt đầu học ngay từ ngày hôm sau.
5.
Một hoạt động để tạo động lực và duy trì không khí học tập chính là... cho ăn.
Tôi thường cho học viên ăn thứ gì ngon ngon (ví dụ sushi), hoặc lạ lạ (ví dụ socola Ecuador), hoặc bất kỳ thứ gì trong tủ lạnh nếu để thêm nữa sẽ hỏng.
Chiêu này được khá nhiều học sinh cũ là giáo viên tiếng Anh áp dụng lại cho các lớp của mình với những sáng tạo riêng.
Ví dụ
1. Tôi chỉ cho ăn sau một challenge trong buổi học. Có giáo viên cho ăn TRƯỚC, TRONG và SAU mỗi buổi học.
2. Có giáo viên cho ăn khi giải đáp thắc mắc. Nghĩa là: hễ trò hỏi câu nào mà cô bí thì... cho ăn là một cách hiệu quả để đẩy trọng tâm chú ý của người hỏi sang hướng khác.
3. Tôi chỉ nhìn học viên ăn. Có giáo viên tiện thể ăn cùng luôn: Trò ăn 1 thì cô ăn... một số lượng không xác định.
4. Tôi chỉ cho ăn khi trò giải được challenge. Có giáo viên áp dụng ngược lại: khi trò chịu, cô ngồi ăn làm mẫu để trò thấm thía cái giá của kẻ thua cuộc.
Dù ko tiện nêu tên giáo viên liên quan nhưng một clue để nếu sau này trên đường đời tấp nập, bạn có vô tình gặp: 4 người nhắc đến trong 4 ví dụ trên thực ra chỉ là một người.
Nhiều bạn không chỉ run sợ vì chương trình học, mà còn thấy giáo viên cũng đáng sợ, có lẽ vì thấy trên mạng tôi hổ báo quá. …
7.
9 năm học cao học + việc dạy chủ đề kiểu như Claim Qualification của THIỂU khiến tôi nhiều khi hơi bị cẩn thận trong lời ăn tiếng nói nhằm giảm thiểu khả năng bị sai.
Ví dụ, thay vì hỏi nam sinh "Con nhà em thế nào?", tôi hỏi "Đứa bé mà vợ em đẻ ra thế nào?".
Thay vì hỏi "Em là con một?", tôi hỏi "Em là đứa con duy nhất trong gia đình mà em biết?"
Hoặc thay vì hỏi nữ sinh "Hôm đó là lần đầu tiên của em?", tôi hỏi "Hôm đó là lần mà chàng nghĩ là lần đầu tiên của em?"
8.
Buổi review hồ sơ. Sau nửa tiếng say sưa góp ý cho một học viên THIỂU cách đánh bóng bản thân: cơ cấu lại toàn bộ CV, chọn lọc các job duties nào cần highlight và những cái nào cần lược bớt, nên biến hoạt động nào thành hoạt động nghiên cứu phát triển, bổ sung achievements, rồi sắp xếp lại các đoạn trong SOP để thể hiện tư duy tuyến tính, đồng thời làm rõ hơn định hướng tương lai và kế hoạch đi tiếp sau tốt nghiệp, rồi góp ý nội dung LOR cần đẩy bật thêm những phẩm chất gì của ứng viên.
Cuối cùng khi hồ sơ đã thành một tổng thể nhất quán, "toát lên" một hướng đi chuyên nghiệp và mục đích phát triển rõ ràng của ứng viên, nhìn học viên (người mà thực ra còn khá mù mờ về đời mình rồi sẽ ra sao) mặt nghệt ra, mồm há hốc, cảm giác rất yomost.
Rồi học viên thì thầm: Em chả còn nhận ra mình trong cái bộ hồ sơ này. Now I feel bad...
9. Chuyện đội cầu lông (vốn tập hợp các học viên cũ có chung sở thích)
Hôm qua một nam tuyển thủ lần đầu tiên dẫn bạn gái đến xem. Cả sân tự nhiên chứng kiến anh đánh như chơi đá quá liều, nhảy chồm chồm, đập bồm bộp từ đầu đến cuối (xong lại chạy ra chỗ bạn gái nũng nịu kêu đói, đòi đút bánh ngọt).
Đến cuối buổi thầy mới nhớ là ra cần chỉ đạo các bạn thường xuyên đẩy cầu cao để Hiệp có cơ hội thể hiện nhiều hơn.
Một nữ tuyển thủ khác thì buổi trước vắng mặt do ốm, chỉ mình bạn trai cô đi. Thầy quan tâm hỏi thăm, rồi khoe "Bạn trai em tình cảm lắm. Hôm trước em ốm không đi, bạn ấy ngồi tâm sự tỉ tê với từng bạn nữ trong đội, hẳn là nói chuyện lo lắng em ốm thế nào..."
Mặt nữ tuyển thủ tự nhiên tái nhợt. Thầy kết luận: sức khỏe vẫn chưa hồi phục đủ để có thể nghe những tin thật sự cảm động...
10.
Tình trạng bỗng nhiên cười như bị dở người đã được kha khá các bạn phản hồi
PS. Tôi e là một số người chưa hẳn đã do bài học...
Class FAQ: https://vuenglish.com/
Comments
Post a Comment