VUENGLISH - FIRST-TIME STUDENT MESSAGE

LỜI NHẮN CHO HỌC VIÊN LẦN ĐẦU HỌC LỚP CHÍNH CỦA TÔI

Điều tôi luôn nhắn nhủ đến học viên lần đầu học tôi: vào lớp thì tạm thời đặt qua một bên những lề lối, thói quen học ngôn ngữ đã tiếp nhận trước đó, đặc biệt nếu bạn đã chật vật với tiếng Anh, hoặc một thời gian dài mà trình độ cứ mắc kẹt ở một level nhất định. Đừng mang theo những định kiến đã ăn sâu như học từ vựng phải thế này, học nghe nói là phải thế kia để rồi sau một thời gian lại quay về lối mòn cũ. Ngoài ra tránh nguy cơ học lệch (xem Appendix)

Đầu tiên, em muốn cảm ơn thầy rất nhiều vì thầy đã dạy em biết “nghĩ” hơn. Thật lạ vì một người đã phải ở tuổi biết nghĩ rồi mà lại nói mình không biết nghĩ đúng không ạ. Nhưng đó là điều em đã thật sự nhận được sau khi học TẠP. 

Trước khi vào học, em đã tìm đọc những thông tin, feedback liên quan đến lớp TẠP nhưng em chưa tin. Trong suốt thời gian đi học, em đã bỏ rất nhiều công sức để học tiếng Anh, tìm học rất nhiều giáo viên, rồi mỗi chủ đề ngữ pháp lại tìm nhiều nguồn học khác nhau nhưng em không hiểu sao khả năng tiếng Anh của mình vẫn mãi ở mức lẹt đẹt.

Vì định hướng việc học ở trường lớp nhắm tới việc học ngữ pháp nên lấy đó làm mục tiêu, khi học em luôn cố hiểu, ghi nhớ, nhồi tất cả kiến thức liên quan mà chưa bao giờ đặt câu hỏi ngược lại cái mình đang học nó có vai trò gì, quan trọng đến mức nào

Chính vì cố gắng theo kiểu lao lực như thế, tất cả những gì em có được chỉ là mang theo mình rất nhiều kiến thức mà chẳng thể sử dụng nó. Và cách học đó khiến em chẳng khác nào một nơi lưu trữ kiến thức chứ thật sự chẳng biết nghĩ.

Em đã mất niềm tin với việc dạy tiếng Anh ở Việt Nam và cả ở bản thân nữa. 

Nhưng sau khi học METHODS & TẠP, em mới nhận ra mình đã rất cố gắng nhưng cố sai cách. Lớp TẠP đã giúp em hiểu rằng ngôn ngữ không chỉ là con chữ trên mặt giấy để ghi nhớ mà thật sự em đã được sống cùng ngôn ngữ. Hoá ra tiếng Anh cũng có sắc thái như tiếng Việt (thứ mà bấy lâu nay em có thể cảm được rất tốt ở tiếng Việt nhưng với tiếng Anh thì em cảm thấy chúng chẳng có sự khác biệt gì). 

Em không nghĩ việc học một thứ tiếng nước ngoài có ngày nó lại trở nên thú vị và được học một cách khoa học như vậy. Em được học về cách truyền tải một ý dựa trên những lập luận chứ không còn phải học thuộc như trước đây. Và cả cách lưu trữ từ vựng theo một concept mặc dù việc đưa từ vào concept nào vẫn là một công việc khá khó với em ở hiện tại.


Tạm thời tin tưởng giáo viên, làm theo đúng hướng dẫn: enjoy bài giảng, thực hiện mọi nhiệm vụ yêu cầu trước và sau buổi học đã đề rõ trong lesson plan, có thắc mắc thì đặt câu hỏi trên Q&A trong FB lớp. Đừng sốt ruột tính toán xem trình độ của mình tuần này đã hơn tuần trước hay chưa hay ngồi đếm xem mình đã học được mấy cấu trúc mới. Dần dần, một cách rất tự nhiên, bạn (hopefully) sẽ thấy khả năng tiếng của mình được cải thiện từ lúc nào, như dạng feedback thường gặp dưới đây.

Trước khi học thầy e là đứa nói và nghe tiếng Anh rất kém. Đợt í cty em có đoàn khách bên Ấn và Châu Âu sang mà em nghe không hiểu gì luôn. Ngồi đực ra ngáp ngủ.

Sau hơn 1 năm học các khoá của thầy [TẠP & NGỌNG] em thấy tiếng Anh của em tốt hơn hẳn. Hôm nọ người bên sở di trú Thụy Điển gọi cho em để hỗ trợ. Em không thể ngờ đc mình có thể nói chuyện trao đổi với họ tận gần 1 tiếng. Hơn cả là em nghe rõ từng từ họ nói. K sót tẹo nào. Em thấy lỗ tai mình như bị phù phép luôn 🤣.


Điều đáng nhớ nhất sau khi đọc mini-SOP nói trên lại là:
chức năng chính của chồng là cái máy ATM (!!!)

Thực sự là học xong 3 khóa e đã thấy trình tiếng của mình lên một tầm mới ở việc e xem phim mà từng từ, từng chữ nó cứ rót vô tai mà ít cần nhìn sub nữa chứ chưa kiểm định thực tế ở giao tiếp tiếng Anh vì bản thân môi trường sống và làm việc của e không dùng đến tiếng Anh ạ.  
Tuy nhiên hồi cuối năm vừa rồi em có đc mời tham gia một bữa tiệc Giáng Sinh mà trong bữa tiệc đó có 2 bạn người Mĩ. Em đã sợ hãi và định không đi. Nhưng được người mời dự bảo trước là 2 bạn đấy có thể nói được tiếng Nhật nên nếu e ko nói tiếng Anh thì mn hoàn toàn có thể dùng tiếng Nhật để giao tiếp cũng được nên em đã quyết định đi với tâm thế dùng tiếng Nhật để nói chuyện. 
Đến buổi tiệc, mọi người nói tiếng Anh hoàn toàn, em bất ngờ là e hiểu hết tất cả nội dung câu chuyện mà còn chém gió sôi nổi BẰNG TIẾNG ANH ạ. Tiếng Anh cứ ngấm vô e tự nhiên kể từ khi e học các lớp của thầy như vậy đấy ạ ( môi trường xung quanh e bạn bè là người VN hết ạ, công việc và cuộc sống giao tiếp tiếng Nhật với Việt là chủ yếu).

Phản hồi về hiệu quả ngấm tự nhiên ngay cả khi bạn không có nhiều cơ hội thực hành tiếng

Những việc cần chuẩn bị trước khi bạn bắt đầu buổi học đầu tiên, tham khảo tại đây.

APPENDIX. Hiện tượng học lệch

Một vấn đề thường gặp với học viên mới bắt đầu lớp là nguy cơ lệch trọng tâm. Ví dụ vào NGỌNG hay THIỂU thì toàn hỏi về từ vựng, nhưng sang TẠP thì lại cứ lo phân tích sai đúng về ngữ pháp hoặc cách đọc một cụm từ nào đó. Có 3 lý do chính mà tôi quan sát được:

1. Quá ôm đồm: học viên cố gắng nạp kiến thức về đủ mọi khía cạnh tại cùng một thời điểm, theo cái suy nghĩ phát triển "toàn diện". 

Các bạn ấy quên rằng, đến lớp học có sự dẫn dắt của giáo viên khác nhất với tự học là bài học luôn có trọng tâm và được tính toán/thiết kế để học viên cải thiện một kỹ năng/mảng kiến thức nhất định cho hiệu quả về thời gian + công sức + chi phí. Chưa kể, ôm đồm chỉ tăng nguy cơ information overload, dẫn tới tiếp thu còn tệ hơn, và rốt cuộc chẳng đạt được mục tiêu nào.

Vì vậy, khi còn ngồi trong lớp nên có sự tin tưởng giáo viên và làm đúng theo chỉ dẫn. Ra khỏi lớp rồi, tích hợp những gì thu hoạch được vào quá trình tự học sau này để tiếp tục "phát triển toàn diện" lại là một câu chuyện khác. 

PS. Đây cũng là lý do tại sao, để giúp học viên set priorities right and stay focused, tôi dứt khoát chỉ trả lời những câu hỏi liên quan đến kỹ năng cần chú trọng trong Q&A của mỗi lớp.

Học viên nhóm "ôm đồm" còn có khuynh hướng: tìm cách nhớ hết mọi cấu trúc được học trong thời gian nhanh nhất (và quay trở về những phương pháp quen thuộc như chép list từ, sử dụng flashcard, áp dụng spaced repetition v.v...).

Quan điểm của tôi là KHÔNG CẦN SHORTCUT. Ngay cả một lớp chuyên về từ vựng như TẠP mà tôi vẫn khuyên các bạn: không cần thiết phải tìm cách ghi nhớ luôn và ngay mọi cấu trúc được học, vừa mất công vừa khiến các bạn lãng khỏi những vấn đề trước mắt cần tập trung hơn, mà thật sự đó cũng đâu phải là cách phát triển từ vựng về lâu dài?

Thiết thực hơn là dùng công cụ đóng vai trò như một bộ nhớ ngoài giúp lưu lại một cách hệ thống và logic theo chiều tư duy để có thể tìm lại cụm từ cần thiết khi cần dùng cả lúc nói và viết. Bản thân quá trình retrieval/recall đó (kết hợp cùng content-based approach dùng trong TẠP) cũng dần dần giúp nhớ và sử dụng từ chủ động tốt hơn, mô phỏng theo quá trình tích luỹ từ tự nhiên trong tiếng mẹ đẻ.

2. Quá chú trọng một kỹ năng cụ thể: điều tự nhiên là một học viên có khuynh hướng thích và hợp với học đọc/viết hơn nghe nói hoặc ngược lại, nhưng có một nhóm nhỏ bị quá thiên lệch về một kỹ năng. 

Ví dụ có người obsessed với việc học từ nên chỉ chăm chăm nhồi được càng nhiều từ càng tốt (mà thực chất là chỉ nắm được nghĩa bề mặt) rồi lúc viết thì tuyền sử dụng template và tập trung vào lắp từ (từ càng soang = trình viết càng cao).
 
Có người lại obsessed về ngữ pháp, ngay cả khi nghe nói cũng chỉ lo thắc mắc "vì sao chỗ này người ta không dùng quán từ, chỗ kia nối mệnh đề như thế có ổn ko" v.v...

3. Quá bảo thủ trong việc tiếp cận ngôn ngữ: đây là tuýp học viên (thường overlap kha khá với nhóm số 2) khi vào lớp đã đóng đinh trong đầu một định kiến học ngoại ngữ là phải thế nào. 

Thường họ sẽ áp dụng cùng một lối học cho mọi kỹ năng, bất kể giáo viên nói gì hay định hướng ra sao. Thu hoạch của họ từ lớp của tôi là một tập hợp kiến thức rời rạc - những gì fit được vào cái khuôn mà họ đã mang từ trước khi vào lớp.

Comments

Popular posts from this blog

VUENGLISH - FAQ

Syllabus & Lesson plan của TẠP I

Syllabus & Lesson plan của THIỂU