VU - PERSONAL - BITS AND PIECES 04
1.
Thật chưa thấy con đường nào mà gái, quên phụ nữ đứng dầy đặc như cái Beach Road ở Pattaya. Đi một quãng 100m đếm sơ sơ cũng tầm trăm cô.
Cái khó là quan sát rất kỹ vẫn ko thể phân biệt được đâu là phụ nữ làm tiền và đâu là gái nhà lành, nửa đêm tự nhiên nổi hứng tụt bớt quần áo, trang điểm thật đậm rồi ra đường giao tiếp xã hội.
Các bạn có tip để phân biệt ko?
3.
Nhà ngay cạnh trường tiểu học và một loạt mẫu giáo lớn nên sáng nào đi chợ cũng thấy các bác về hưu dẫn cháu đi học đông lắm. Ông/bà vừa đi vừa cẩn thận nhìn đường, cháu thì nói không dứt suốt cả quãng đường, nhìn cũng thấy vui lây.
Dù chưa có kế hoạch làm bố, nhưng tôi thấy mình làm ông chắc hợp, sáng sáng dẫn cháu đi học và nghe nó liến thoắng.
"Ông ơi, hôm qua con dụ được cô giáo đăng ký lớp NGOỌNG của ông đấy."
"Ông ơi, đừng mua xúc xích nướng. Con là hệ plant-based."
"Ông ơi, con đùn ra quần rồi. Để cho khô rồi con tự bóc, tối về mẹ rửa, ông ko cần làm gì cả." (Đời được mấy đứa cháu hiểu chuyện thế này!)
"Ông ơi, tối qua con bắt gặp bố mẹ làm một điều kì lắm..."
Đến lúc này thì ông buộc phải can thiệp
"Suỵt, trẻ con không được nhòm ngó chuyện người lớn!"
"Vâng, nhưng lần đầu tiên con thấy mẹ nghe lời bố."
4.
Nuôi mèo chửa cũng không khác gì nuôi vợ bầu. Sáng nào ra cũng phải xoa xoa bụng bầu rồi lại băn khoăn: không biết bố các cháu là ai.
PS. Mèo hàng xóm toàn mèo gay.
Travel nhiều, đúng là không có gì không gặp. Sáng nay, hệ thống máy tính của Xuất Nhập Cảnh đầu Tân Sơn Nhất bị down, khiến toàn bộ hành khách bị ách lại, không xuất cảnh được.
Tôi ra sân bay khá sớm, nhưng gần giờ ra cửa boarding thì thấy lèo tèo được vài người, tự bảo "quái chuyến bay sao vắng thế này." Nhưng nửa tiếng, rồi một tiếng trôi qua, vẫn không thấy thông báo boarding, flight status cũng không có gì thay đổi. Rốt cuộc, túm được một nhân viên hỏi thì mới biết tình hình như trên, một chuyện chưa từng xảy ra, và do hệ thống lúc đó vẫn đang down, bao giờ hành khách vào đủ để bay thì không biết.
Chạy ngược lên chỗ soi hành lý thì thấy cũng vắng tanh, trong khi khu XNC bên kia xếp hàng đông nghìn nghịt. Nhân viên mặt đất của các hãng đang đứng túm tụm, nhất là mấy chuyến chỉ còn thiếu vài khách là bay được.
Hỏi một cô thì bảo "Hệ thống đã lên lại, nhưng nhỏ giọt, giờ đang ưu tiên tìm mấy khách cuối của những chuyến trước", xong lại còn an ủi mình "Anh vào được bên trong là may rồi!"
Chưa hiểu may chỗ nào, vào được trong thì giờ cũng phải chờ người ngoài thôi. Ngập ngừng rồi quyết định ko vào lounge, mà lượn đi lượn lại khắp sân bay, có cái cầu thang nào cũng trèo xuống rồi lại trèo lên... đi cho đủ 10K bước với phương châm: biến mọi khó khăn thành cơ hội vận động.
Chụp tạm cái hình sân bay (airside) vắng bất thường lúc 12h trưa 🙂
6.
Một bài hát tự thu tại nhà (thiếu phương tiện và bộ mixer xịn nên bị hơi nhiều echo, các bạn thông cảm). Chọn filter bị trẻ trâu, ngược với tính cách đằm thắm và an phận của tôi, nhưng bài Nửa Hồn Thương Đau (Phạm Đình Chương) này thực sự thể hiện ra cái chất THẮM!
PS. Bài hát rất buồn, đề nghị mọi người ko cười.
7.
Cô ấy ngạc nhiên "Ơ, thầy hỏi chuyện cắt lông mèo ạ???"
Đang cần tìm dịch vụ nhận cắt tỉa lông cho mèo tại gia, tôi mới hỏi một nữ sinh (chủ nhân của 2 con chó, 2 con mèo và một số lượng ko xác định boyfriend) xem có ấy có thuê người cắt tỉa lông bao giờ không, thì cô ấy bảo "Em toàn tự cắt tỉa".
Tôi mới hỏi lại, thế mèo nó không giãy ra à?
Cô ấy ngạc nhiên "Ơ, thầy hỏi chuyện cắt lông mèo ạ???"
8.
Veggie Mocktail (ko biết nên dịch ra tiếng Việt là cái gì, Rau Hổ Lốn?) có vẻ đang là một trendy term in healthy food in Bangkok. Điều đáng hài lòng là healthy food ngày càng tasty (chứ ko phải nhắm mắt nhắm mũi nuốt chỉ vì vì nó healthy).
Chỉ có điều cả 2 hàng healthy food mà tôi ghé thăm khá thường xuyên, các cô phục vụ toàn thuộc size gấp đôi so với khách. That doesn't seem to send a good message, does it? (Cũng như mấy cô tư vấn bán mỹ phẩm mà mặt lỗ chỗ mụn bọc).
9.
Lần đầu tiên đỡ đẻ cho mèo. Mất ngủ cả đêm với 5 bé này. Phải tự tay lôi 2 đồng chí chậm chân ra. Rốt cuộc thì cũng mẹ tròn con vuông cả.
Cô mẹ chăm con khá khéo (so với dạng lần đầu lầm lỡ), nhưng cứ thấy chủ đâu là gào váng lên, kiểu khoe "Con em đẹp chưa này. Mỗi cháu em gửi đi ở ít nhất phải 1 triệu!" làm chủ phải trừng mắt vì cái thái độ "Tại sao cô là mẹ mà có thể suy nghĩ như thế??? Mỗi cháu phải ít nhất triệu rưởi!"
PS. Thực ra mèo nhà tôi không bao giờ bán, mà luôn gửi gắm ở các nhà yêu mèo và có điều kiện chăm sóc. 10 năm rồi chỉ giữ lại đúng một chú, đã lên hình FB và bị đá xéo vô số lần 😉
10.
Những bài hát đem lại cho tôi nhiều cảm xúc nhất khi hát đều là những bài buồn đến rất buồn và gắn với một vài kỷ niệm yêu đương nào đó. Đúng là có trải qua thì hát mới thấm. Có thể kể ra một số ví dụ điển hình như Đâu phải bởi mùa thu, Tìm tên anh trên bờ cát, Đừng xa anh đêm nay, Buồn ơi chào mi hay Sao đành xa anh (xem clip đính kèm).
Sao đành xa anh by Vũ Hồ
My favorite là Mùa hạ còn đâu - gắn với Boyfriend No 2. Khi chia tay, cảm xúc trong tôi đúng là "Đường phố trong anh mùa đông, sao áo em mùa hạ?"
Cuộc chia tay này, cho đến giờ, vẫn ảnh hưởng đến tôi mạnh nhất vì nhiều nguyên nhân.
Chuyện với Boyfriend No 2 này chính là cái nền dẫn tới Ghế đá số 8 (truyện ngắn về BL có lẽ từng được nhiều người biết đến nhất của tôi, thậm chí có cả bản audio lẫn phim ngắn).
Gần đây còn hay hát Anh còn nợ em - dành cho tất cả những người đã đi qua đời tôi, những người tôi nợ không ít thì nhiều.
Em, anh còn nợ em 3 triệu. Còn em, anh vẫn nợ em 200K...
Class FAQ: https://vuenglish.com/



Comments
Post a Comment