VU - PERSONAL - THOSE WERE THE DAYS - INTENSE LOVE FEELS TERRIFYING

YÊU EM ANH ĐỪNG YÊU QUÁ

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy bạn là giữa sàn nhảy đông đúc của Apocalypse (gọi tắt là Apo - một sàn nhảy rất popular với giới gay Hà Nội đầu những năm 2000). Bạn có nước da sáng, nụ cười rộng miệng, vóc người nhỏ nhắn và khuôn mặt nhìn nghiêng thanh tú (phải nói là nhìn nghiêng khá giống mối tình đầu của tôi - bạn nào đã xem ảnh trong note liên quan chắc hình dung được ngay) - totally my type. Bạn đi cùng một đám bạn, nhưng tôi để ý khi lắc lư nhảy nhót, bạn thường đứng hơi tách một chút khỏi nhóm, hai tay đút túi quần - tạo cảm giác có khoảng cách vô hình (thực ra cũng khá giống tôi khi ở sàn nhảy).

Nhưng tôi với bạn chơi hai nhóm hoàn toàn không có điểm chung để nhờ giới thiệu. Mà tính tôi ở ngoài thì cực kỳ shy trước người lạ, thích thì đứng xa xa ngắm vậy chứ không chủ động bắt chuyện. Những năm tháng đó, tôi vẫn đi đi về về giữa Singapore và Việt Nam, và thi thoảng lại tia thấy bạn, luôn luôn tại Apo.  

Bẵng đi một thời gian, đến năm hai thạc sĩ ở Mỹ, có một người giới thiệu cho tôi một nhân vật mà người đó nghĩ sẽ hợp cạ. Click vào blog cá nhân, vừa nhìn thấy profile picture tôi đã suýt ngã ngửa - đây ko phải là người ấy thì còn ai nữa.

Chúng tôi bắt đầu chit chat qua mạng và tôi chủ động tấn công, turning my charm full-on (chưa cần full-on các bạn cũng biết nó đã kinh thế nào). Được biết bạn là nhà báo, nhưng gốc học ngoại ngữ tiếng Anh ra, lý do tại sao phần lớn những gì tôi viết cho bạn dưới đây đều bằng tiếng Anh).

Trên mạng chúng tôi trò chuyện hợp, có chung kha khá quan điểm sống, nhưng chưa ai hứa hẹn với ai điều gì - ít nhất cho đến khi chúng tôi thực sự gặp (lại) nhau ở ngoài đời - dự kiến khi tôi về VN nghỉ hè lần tới (thường kéo dài tầm 4 tháng).

Đêm trước ngày bay, tôi viết riêng một blog entry cho bạn - với cảm xúc của người đang hồi hộp mong chờ cuộc gặp gỡ đầu tiên.

Dear my secret crush

The first time I saw you in Apo 5 years ago, I was swept off my feet. I don't know why I had never tried to make a move. Probably because I had just broken up with someone else at the time. Probably I was shy in public. Probably I wasn’t so sure that you would like me. Probably I knew nothing about your personality as look tends to play a lesser part in my love equation.

Well, a lot of excuses huh? But throughout all these years, on and off, my heart never failed to skip a beat every time I spotted you in that same crowd and in that same club. Nor did it when one day, a friend of mine gave me the link to your blog, and I was like "OH MY GOD, it's HIM!" I would call it a fluke, a rare favor done by fate.

You know why I insisted that you read my blogs. Because it's a deeper reflection of who I am. It is in writing I articulate the innermost thoughts I would never be able to through chatting or face-to-face meeting. On the outside, I appear to be someone who can cheer up everyone, who can get the whole party going, and who has nothing to lament. But inside... only I know how lonely I can get... Back to the time I was still active in chat rooms, my profile had always been "a sad and lonely boy from nowhere"...

A couple of years ago, I was in a gay pub to celebrate the new year's coming. When ABBA's Happy New Year was played at mid-night, everybody went to hug and kiss their lover and friends and wished each other a felicitous new year. Being so far away from home, I was there all alone. Not a single familiar face around. I have never felt so sorry for myself. Watching those happy couples, I broke into tears right there, yep, right there in public, and just couldn't stop the waterworks. People stole glances at me, bewildered. And then a waiter came to give me a hug. I never got to see him again, but I'll never forget that hug either. I had never known a hug would bring someone so much warmth.

 So you may guess how I felt when we talked and you mentioned how you often celebrate the new year on your own. Pack your stuff and go some place, where nobody knows you. From that moment, you are no longer just a pretty face in the crowd. We somehow connect on a different level, which would hopefully lead to mutual understanding and compensation for loneliness. 

I feel like, in my entire life, I have known that little boy, who didn't have a very happy childhood and a happy family, who gamboled around on streets, talking to himself, smiling at himself, and being wrapped up in his own world... I feel like I myself was crying, watching some soppy Korean movies, in which beautiful loves end up in eternal separations. I also live through, vicariously, the moment my plane got sucked into a rough turbulence, the END seemed very near and suddenly, James Blunt's "Goodbye my lover" was played... See, I already see myself in your world.

For the time being, I have no idea if my 5-year crush would grow into something true and if we hit it off when we "officially" meet, but I keep my fingers crossed. I hope that if you are not able to return, at least you'll appreciate the thought. Just for that, I would never regret that we met.

Tôi gặp bạn ngay đêm đầu tiên về Hà Nội, trong khi còn đang phờ phạc vì bay đường dài, nhưng sốt ruột không muốn đợi lâu hơn. Gặp mặt suôn sẻ, nothing super romantic (đều hết tuổi trẻ trâu cả rồi) và quan trọng là không có điểm gì bất ngờ theo kiểu "online thì thế mà offline thì lại vầy..."

Điều thú vị là ở góc độ nào đó, bạn thực ra cùng bản chất với tôi: đều là tuýp mặt thụ mà tính công - 
thường trong mối quan hệ sẽ có cạnh tranh ngầm xem ai cá tính đủ mạnh để áp ai - một nguyên nhân dẫn tới rắc rối của chúng tôi sau này. 

Chúng tôi hợp nhau cả về hình thức lẫn tính cách. The sex was great (but I can't go into details). Mỗi người đều có sự nghiệp riêng, độc lập về tài chính và coi trọng riêng tư cá nhân - có thể nói là mối quan hệ mature & cân bằng nhất tôi từng có cho đến thời điểm ấy. Bạn là người đầu tiên tôi nghĩ có thể phát triển một open relationship, rất phù hợp khi hiện tại mỗi người ở mỗi nước, một mối quan hệ mà theo định nghĩa của tôi "I don't care what you do, where you go, who you've been with during the day. Just make sure you come home to me at the end of the day."

Bản thân bạn thì tâm sự với tôi: cũng date khá nhiều, trải qua đủ thứ này nọ, nhưng người bạn thực sự yêu thì cho đến giờ chỉ có một. Đó là một mối quan hệ sóng gió, chia tay rồi quay lại rồi vẫn kết thúc cay đắng. Và điều tiếp theo bạn nói "Và giờ anh BẮT ĐẦU cho em cảm giác tương tự như với người ấy..."

Nói thì nói vậy, nhưng tôi nhận thấy giữa chúng tôi vẫn tồn tại một khoảng cách nào đó - như cảm giác khi tôi thấy bạn đứng nhảy một mình giữa Apo năm nào. Rồi chúng tôi plan chuyến đi xa đầu tiên cùng nhau - đi Bangkok, kết hợp cùng chuyến đi nghỉ/công tác với bên tòa soạn của bạn. Nhưng chỉ vài ngày trước khởi hành thì bạn thông báo: do trục trặc thủ tục hành chính, bạn không thể đưa người đi kèm trong chuyến đi này.

Tôi phát hiện ra sự thực gần như ngay sau khi bạn đi. Cái giới gay nhỏ bé này thật sự khó ai giấu nổi ai điều gì - tôi có một người bạn biết cả bạn và đồng thời khá thân thiết với đồng chí ex đã nói ở trên. Khi tôi nghe được người ex kia hôm qua vừa đi Bangkok với ex (sorry for those too many ex-es) - không khó để put pieces together.

Tối đó tôi viết riêng cho bạn một entry cuối cùng, vỏn vẹn một bài thơ bằng tiếng Anh có tiêu đề Confusion.

To me, you are just a friend 
(I told myself) I couldn't bear to part.
You are not that special someone
Who would give me his whole heart.

Glimpses of you quicken my pulses
Thoughts of you jolt me out of my sleep.
Although deep in my heart I just know
You are not someone... for anyone to keep.

I made so many silly excuses for seeing you
With whom I cried, watching a sad movie late into the night
Not just for those unhappy love endings
But for the story of our own lives.

My head warns me not to go serious,
Keep it a fling, a short-lived memory of us.
Still... emotions well up in me
When I hold you tight and our bodies merge.

Between us, though
We insist on friendship
not love...
(Confusion - 2006)

Chúng tôi chấm dứt mối quan hệ không nói thêm một lời. Là người kiêu hãnh, tôi không yêu cầu bạn giải thích tại sao bạn làm điều mà bạn làm. Là người kiêu hãnh, bạn cũng không chủ động thanh minh với tôi.

Dần sau đó, tôi nghe được thêm kha khá những phản hồi về bạn từ góc nhìn của người ex kia. Những ý kiến chua chát, thậm chí hằn học, có lẽ vì người đó vẫn còn những cảm xúc tiêu cực chưa thể giải tỏa sau mối quan hệ với bạn. Chuyến đi Bangkok cuối cùng của họ cũng chẳng tốt đẹp gì, theo như người kia kể lại. Mâu thuẫn đến mức, tối về mỗi người nằm một góc, coi sự tồn tại của người kia là không khí.

Hè năm sau tôi lại về VN mở lớp và bạn còn đăng ký theo học tại cái lớp nhỏ trên tầng 4 ở khu Trung Tự. Vẫn không ai động chạm chút gì đến chuyện đã xảy ra. 

Chỉ đến năm sau nữa, khi Chuyện tình Bún Chả (đã viết ở một note khác) xảy ra thì phản hồi của bạn mới cho tôi hiểu thêm về chuyện của ngày ấy. It gave me some closure.

Anh. Em đọc cái entry Bún chả của anh, em chẳng dám comment gì vì cũng chẳng biết nói sao. Same script, different casts. Nhưng thôi, e cứ nói những gì em nghĩ, nói 1 lần để a khỏi bảo vết thương đã đau mà cứ rạch ra thêm :P. 

E nghĩ Cún trong chuyện này một phần nào cũng như em ngày xưa... khi yêu anh, vẫn biết đâu là người thật sự quan tâm đến mình, biết tình cảm của mình thế nào, nhưng... có một số người ở ngoài kia có những thứ mà anh ko có. Vẫn biết họ chẳng thể so sánh với anh - a good lover, nhưng họ có những thứ khiến mình ko kiềm chế được, dễ sa ngã. Biết mà vẫn muốn ngã, thế mới chết. Chẳng ai muốn lừa dối, phản bội nhau cả, chẳng ai muốn phá vỡ những gì mình đang có, nhưng con người - nhất là gay - thì vô cùng yếu đuối và điên khùng. 

Ngày đó, khi em quyết định trốn a đi xa cùng người khác, ko phải e muốn phản bội a, mà đơn giản e làm thế cho bõ ghét. Cái cách a tỏ vẻ đã có được e, muốn làm chủ mối quan hệ của chúng ta, cách a khoe với mọi người e là người yêu anh, ko phải em ko thích nhưng lâu ngày em thấy ngột thở và... thế là em phá rào. Đó ko phải 1 happy trip, e ko thoải mái khi làm vậy, nhưng đã làm thì ko thay đổi được. Và sau đó, mọi chuyện thế nào thì... we knew... 

Anh tốt, tốt thật đấy, nhưng đôi khi tốt quá khiến người yêu anh sợ, sợ sau này chẳng biết a còn tốt được như thế ko, sợ vì cái tốt đó dễ nhàm chán, sợ vì chỉ 1 ngày a thiếu quan tâm thôi đã cảm thấy hụt hẫng huống chi... gần nửa năm anh ở nước ngoài, khó lắm anh ạ! E ngày đó, ko muốn yêu anh nữa, cũng 1 phần vì thế, e ko thik và ko biết chờ đợi... Nói linh tinh thế thôi, dù a ghét e thế nào, e vẫn luôn coi anh là 1 special one, always... 

Và vẫn như mọi khi, tôi hồi âm cho bạn bằng tiếng Anh.

Hi there. I'm sorry that our relationship made you feel smothered sometimes. I thought I learned my lesson and gave Cún much more space, and you know what, he blamed me for that too. Cuz too much freedom did give the impression that I didn't care that much and he wasn't secure enough not to care. Ironical huh? 

Guess he wasn't as mature as you were and things had already been rough for him, venturing down the rocky path of a distant relationship.

Speaking of which, funny you blamed M2M relationship problems on gay being crazy and feeble-minded. To me, these are just oft-cited stereotyping hogwash, a cover for selfishness and greediness. As long as one gains, it doesn't really matter if it comes at someone else's expense. One has problems committing oneself to a relationship because one is afraid one may miss out on the proverbial greener grass.

Anyway, something you said "Cái cách a tỏ vẻ đã có được e, muốn làm chủ mối quan hệ của chúng ta" baffles me. What the heck? I'm not even sure we are on the same page here. There must have been some serious misunderstanding. 

Actually, I already knew (before the Bangkok trip you took with that guy) that we'd better stay as sex buddies/partners or whatever (remember the Confusion poem?) Or maybe an open relationship would work? At any rate, I'd been hoping that we could continue to be friends after the sex had gone. Just mates who care about each other. Like you live alone and you could really use someone who sticks by when you are dog sick and look like shit, someone who doesn't mind your obsessed vanity and doesn't care how haggard you may look at the time. Someone like family.

The reason I didn't stay in touch was not that you were with another guy. It was because you lied. As stupid as it sounds but things would take a different turn if you told me outright that you'd rather spend your vacation with someone else. It's hurtful for sure, but I could live with that. Mutual trust has always been and will always be something that I value the most in any kind of relationship. 

Looking back, I can't say I don't miss what we used to have. Something that was both passionate and mature. Something I have always pined for. Too bad it didn't have a chance to grow. 

"I will forget what you said. I will forget what you did. But I will never forget how you made me feel." 

This cliché sums up perfectly my memory of you.

Giờ nghĩ lại, ngoài tâm lý tham lam "muốn được cả lại không muốn thiệt gì cả", có lẽ một vấn đề nữa xuất phát từ điểm "công date công" mà tôi đã nói ở trước. Người yếu thế hơn có thể cảm thấy bị mất kiểm soát, feeling insecure "sợ sau này chẳng biết a còn tốt được như thế ko" - và tìm cách giành lại control, bù đắp cảm giác thiếu an toàn bằng cách phá rào.

Những gì bạn biện minh có lẽ rất đúng với tinh thần bài thơ Thú Nhận của Ditplepsen

Chẳng thể nào chia tay anh
Nhưng em phải đành thú nhận
Trên đôi tay em yếu mềm
Hạnh phúc chúng mình quá nặng

Em nhớ ngôi nhà ngày xưa
Trên bàn một bình hoa lớn
Những đóa hoa hồng mảnh mai
Nở tự bao giờ trong kính

Em còn bé con ngốc nghếch
Say mê vẻ đẹp lạ lùng
Bình hoa một lần em nhấc
Tìm điều bí ẩn bên trong...

Đôi tay nhỏ nhoi bạo dạn
Buông bình - tựa quả bóng tròn
Thủy tinh vỡ tung ngàn lệ
Vang như tiếng khóc thiên thần

Yêu em anh đừng yêu quá
Bởi em chẳng biết giữ gìn
Hạnh phúc biết đâu đổ vỡ
Như bình hoa ấy mong manh.

[Thú Nhận - Ditplepsen - Hoàng Hữu Phê dịch]

Dù tình cảm của tôi với bạn đã từng mãnh liệt, nhưng tôi vẫn coi bạn chỉ là một ex-date - mối quan hệ không kéo dài nổi vài tháng, thay vì một trong những tình yêu của cuộc đời. Tuy vậy, đó vẫn là sự đổ vỡ mà cho đến giờ tôi cảm thấy nuối tiếc nhất. 

Khi có học viên hỏi "Nếu được chọn gặp lại một date cũ, thầy sẽ chọn ai?

Các bạn hiện đã có câu trả lời.

PS. Viết đến đây tôi có thử google lại tên bạn, thì thấy bạn vẫn còn làm báo ở chính tòa soạn cũ, nhưng chức vụ đã oai hơn kha khá. Vẫn phong cách ăn mặc ấy, kèm theo cặp kính có vẻ dày hơn, béo ra trông thấy (Ahah - I beat him on this :) - thế mà ngày trước đi ăn chỉ dám chọc chọc như mèo vì cứ sợ béo)

Class FAQ: https://vuenglish.com/

Comments

Popular posts from this blog

VUENGLISH - FAQ

Syllabus & Lesson plan của TẠP I

Syllabus & Lesson plan của THIỂU