VU - PERSONAL - THOSE WERE THE DAYS - WHEN I CAN'T RETURN SOMEONE'S FEELING

KHI TA KHÔNG YÊU NGƯỜI (part 1)

Một số học viên ở nước ngoài thường hay có lời dọa "Nhất định em phải về VN để xem thầy thế nào" (mà screenshot dưới đây lại còn đến từ một cô là nữ tu - nun chính thống 😱)

Một lời khen khác mà tôi thường nhận được khi học viên theo bài qua ghi âm là giọng hay. Bạn viết comment liên quan trong screenshot chắc cũng là fan Đam Mỹ nên mới rành mấy thuật ngữ "tiểu mỹ thụ" với "cường công" thế.

Không chỉ giọng mà tính cách của tôi cũng khá đối lập với gương mặt. Tôi thời trẻ có dáng người mảnh khảnh, nước da trắng, mắt to, mũi thẳng, môi thì vừa cong vừa đỏ, nhưng tính cách công 100%. Cái vụ mặt thụ tính công này gây cho tôi rất nhiều phiền toái khi dating thời trẻ. Các anh công tán tôi thường ra rìa ngay từ đầu (tôi bị turned off nếu người khác chủ động tấn công trước), trong khi các em thụ thì lại kiểu "Nhìn thế này mà cũng đòi thượng á?"
PS. Tôi sợ nhất là bị con gái tán...

Nhân nói chuyện Đam Mỹ, mặc dù bản thân tôi cũng đã từng viết một vài truyện ngắn thuộc thể loại Boy Love (mà không hề biết là nó có một cái tên như thế), người cầm tay dắt tôi vào thế giới Đam Mỹ là một nữ sinh, người hiện đang sống có vẻ hạnh phúc ở Canada với 1 chồng có vẻ cam chịu và 1 con.

Thời gian đầu đọc Đam Mỹ hơi khó chịu, vì cứ quen tác phong khoa học, phân tích những điều phi logic trong phát triển cốt truyện và tâm lý nhân vật. Nhưng về sau, tôi học cách thả lỏng, giảm thiểu phần lý tính và đẩy mạnh phần cảm tính, đọc enjoy hơn hẳn. Nói cho cùng, đây ko phải là dạng tác phẩm luyện tư duy mà là thứ để con người ta ngu muội đi một chút, bớt thực tế một chút và mơ mộng theo những cái kết đẹp trong truyện.

Đọc Đam Mỹ tôi thường không thích những đoạn ngược. Chỉ lướt qua, chủ yếu nắm được diễn tiến câu chuyện. Tim cũng có thể thắt lại đôi chút nếu nhân vật đang trải qua một tình cảnh giống y hệt mình trước đây. Đoạn ảnh hưởng tới cảm xúc của tôi nhiều hơn (và thường được đọc đi đọc lại) luôn là những đoạn HE. Vì sao nhỉ? Có lẽ cái đích hướng tới hạnh phúc trong cuộc đời thực đôi khi quả thật khó khăn.

Nhân vật thụ trong Đam Mỹ mà tôi cả đời tìm kiếm nhưng không gặp là Kỉ Tiễu (trong Diêm Vương) còn nhân vật công tôi thấy đồng cảm nhất lại là Tiêu Phàm (trong Tình Yêu Đau Dạ Dày). Truyện mà tôi từng đọc đi đọc lại nhiều nhất có lẽ là Song Trình - Mãi mãi một tình yêu.

Trong Diêm Vương có những tình tiết khiến tôi nhớ lại một kỷ niệm từ đầu những năm 2000, khi còn học và làm việc ở Singapore.

Tôi quen anh ta tại một gay bar. Trông tầm 28-29 gì đó, người gầy gầy, nhìn hiền lành, ngoài ra không có gì đặc biệt. Anh ta nhờ waiter mang một ly nước đến mời, rồi chủ động bắt chuyện và nói lý do làm quen: tôi trông giống người yêu cũ. Tôi nghe vậy chỉ cười ruồi vì đó là một trong những chiêu làm quen quá cũ (nếu là tôi thì tôi sẽ sáng tạo hơn một tí: trông em giống người yêu sắp tới của anh).


Ảnh chụp thời biết Henry.

Tôi không nhớ tên Trung Quốc của anh ta là gì (đúng hơn là chưa bao giờ hỏi) mà chỉ quen gọi tên tiếng Anh: Henry. Rồi tôi thấy tình cảm của anh ta phát triển quá nhanh dù hoàn cảnh cũng chỉ là gặp ở bar thì nói chuyện vu vơ vậy thôi. Nhưng lần nào tôi đến quán cũng thấy anh ta trực sẵn ở đó.

Tôi thuộc tuýp người có thể hàng giờ ngồi nghe bạn bè tâm sự và đưa ra lời khuyên. Nhưng nếu đối tượng đó lại nói về tình cảm với chính tôi mà tôi không thể đáp lại thì bản thân rất không thoải mái và cũng không biết phải đối đáp thế nào. Tôi không thấy hãnh diện vì được người thích, lại càng không có ý lợi dụng hay đem tình cảm của họ ra trêu đùa.

Cộng thêm quan điểm: đã không có tương lai thì dập càng sớm càng tốt cho người khỏi khổ nên tôi rất phũ với những người không-tha-thiết chủ động tán mình. Dựng lên một bức tường vô hình vây quanh và làm đủ mọi cách để dập tắt hy vọng của họ.

Với Henry cũng không ngoại lệ. Tôi nói thẳng: anh ta không phải là tuýp người tôi thích, rồi tôi chưa bao giờ date người không phải người Việt (cái này có nói dối một tí), rồi tôi cũng sắp rời Singapore (điều này là sự thật: tôi đã có học bổng sang Mỹ và đang thu xếp mọi việc trước khi đi). Nhưng có vẻ không tác dụng gì.

Tôi thậm chí không cho anh ta số điện thoại liên lạc và sau nhiều lần bị năn nỉ thì đành cho email. Anh ta viết kha khá email kể về mình và chuyện tình với người được cho là giống tôi trước đây. Tôi đọc nhưng hoặc không trả lời, hoặc nhận xét vài câu cho có.

Trong tuần đi làm cả ngày nên tôi chỉ đi bar được vào tối thứ 7. Sau khi quán bar đóng cửa (tầm 1h sáng), tôi thường lang thang một lúc qua những phố vắng trước khi lên xe về nhà. Thói quen này cho đến tận bây giờ tôi vẫn còn giữ. Đó là thời gian của riêng tôi và những lúc như thế, tôi thật sự chỉ muốn đi một mình.

Lần đầu anh ta đi cùng để tiếp tục nói chuyện, tôi dập thẳng: I wanna be alone. Thế là những lần tiếp anh ta lẽo đẽo đi sau cách một đoạn xa và cứ như thế theo đến khi tôi đến trạm xe buýt mới thôi.

Buổi tối cuối cùng trước khi rời Sing, tôi lại đến quán bar quen thuộc để tạm biệt cái nơi tôi đã gắn bó trong mấy năm qua. Tôi thông báo cho Henry biết đây là lần cuối cùng tôi đến nơi này. Ánh mắt nhìn của anh ta khiến tôi không thể nói lời từ chối với đề nghị tiếp theo.

Đêm đó, thay vì đi lang thang như mọi khi, chúng tôi ngồi cạnh nhau trên vỉa hè, nhìn đường phố. Tôi vẫn có thể mường tượng rõ ràng cái khung cảnh vắng lặng, dưới ánh đèn vàng vọt nơi góc phố đêm đấy. Cái cảm giác không dám nhìn thẳng khi có một đôi mắt cứ luôn dán vào mình. Cả hai đều im lặng cho đến khi đến giờ ra xe buýt. Tôi bắt tay anh ta và nói nhỏ take care.

Sau khi tôi sang Mỹ, Henry còn viết thêm vài email nhưng tôi không hồi âm nên cũng coi như là mất luôn liên lạc. 5 năm sau, lúc đó tôi đang ở Hà Nội nghỉ hè. Tình cờ nổi hứng check lại cái tài khoản email đã lâu không sờ tới thì thấy một bức thư mới gửi của Henry.

Tôi có sững lại một chút vì không nghĩ anh ta còn nhớ đến mình sau 5 năm. Henry thông báo sắp sang Việt Nam du lịch và ngỏ ý muốn có cơ hội gặp lại tôi một lần. Tôi lưỡng lự mãi rồi rốt cuộc vẫn quyết định: không hồi đáp. Hãy để mọi chuyện thật sự chìm vào quên lãng vì nếu còn khơi lên, người khổ vẫn chỉ là anh ta mà thôi.

Đến giờ tôi vẫn không chắc quyết định ấy của mình là đúng hay sai. Mình có thật sự tàn nhẫn quá hay ko? Nhưng tôi tin, cái lý do mà Henry dùng để làm quen với tôi buổi đầu tiên chắc không phải chỉ là một cái cớ.

Theo logic của Đam Mỹ thì nếu nhân vật công kiên trì theo đuổi thì rốt cuộc nhân vật thụ cũng sẽ mủi lòng. Tôi đôi khi cũng nghĩ nếu mình thụ động một chút trong tình yêu, nếu mình ở Sing thêm vài năm nữa, hay tốt hơn là bị tai nạn ngay trước mặt Henry (nhưng ko bị sứt mẻ bộ phận nào) rồi được ân cần chăm sóc, liệu đời mình có thể sẽ có một kết cục lãng mạn như trong truyện Đam hay không?

Class FAQ: https://vuenglish.com/ 

Comments

Popular posts from this blog

Syllabus & Lesson plan của TẠP I

VUENGLISH - FAQ

Syllabus & Lesson plan của THIỂU