1. Buổi review hồ sơ. Sau nửa tiếng say sưa góp ý cho một học viên THIỂU cách đánh bóng bản thân: cơ cấu lại toàn bộ CV, chọn lọc các job duties nào cần highlight và những cái nào cần lược bớt, nên biến hoạt động nào thành hoạt động nghiên cứu phát triển, bổ sung achievements, rồi sắp xếp lại các đoạn trong SOP để thể hiện tư duy tuyến tính, đồng thời làm rõ hơn định hướng tương lai và kế hoạch đi tiếp sau tốt nghiệp, rồi góp ý nội dung LOR cần đẩy bật thêm những phẩm chất gì của ứng viên.
Cuối cùng khi hồ sơ đã thành một tổng thể nhất quán, "toát lên" một hướng đi chuyên nghiệp và mục đích phát triển rõ ràng của ứng viên, nhìn học viên (người mà thực ra còn khá mù mờ về đời mình rồi sẽ ra sao) mặt nghệt ra, mồm há hốc, cảm giác rất yomost.
Rồi học viên thì thầm: Em chả còn nhận ra mình trong cái bộ hồ sơ này. Now I feel bad...
2. Chuyện đội cầu lông
Hôm qua một nam tuyển thủ lần đầu tiên dẫn bạn gái đến xem. Cả sân tự nhiên chứng kiến anh đánh như chơi đá quá liều, nhảy chồm chồm, đập bồm bộp từ đầu đến cuối (xong lại chạy ra chỗ bạn gái nũng nịu kêu đói, đòi đút bánh ngọt).
Đến cuối buổi thầy mới nhớ là ra cần chỉ đạo các bạn thường xuyên đẩy cầu cao để Hiệp có cơ hội thể hiện nhiều hơn.
Một nữ tuyển thủ khác thì buổi trước vắng mặt do ốm, chỉ mình bạn trai cô đi. Thầy quan tâm hỏi thăm, rồi khoe "Bạn trai em tình cảm lắm. Hôm trước em ốm không đi, bạn ấy ngồi tâm sự tỉ tê với từng bạn nữ trong đội, hẳn là nói chuyện lo lắng em ốm thế nào..."
Mặt nữ tuyển thủ tự nhiên tái nhợt. Thầy kết luận: sức khỏe vẫn chưa hồi phục đủ để có thể nghe những tin thật sự cảm động...
Kết luận cuối cùng: vào đội cầu lông không ai ế...
3.
9 năm học cao học + việc dạy chủ đề kiểu như Claim Qualification của THIỂU khiến tôi nhiều khi hơi bị cẩn thận trong lời ăn tiếng nói nhằm giảm thiểu khả năng bị sai.
Ví dụ, thay vì hỏi nam sinh "Con nhà em thế nào?", tôi hỏi "Đứa bé mà vợ em đẻ ra thế nào?".
Thay vì hỏi "Em là con một?", tôi hỏi "Em là đứa con duy nhất trong gia đình mà em biết?"
Hoặc thay vì hỏi nữ sinh "Hôm đó là lần đầu tiên của em?", tôi hỏi "Hôm đó là lần mà chàng nghĩ là lần đầu tiên của em?"
4.
Học tập Kera, tôi dự định sắp tới sẽ cho ra mắt sản phẩm kẹo Kê Từ nhằm giúp người dùng học và nhớ từ vựng tiếng Anh hiệu quả hơn.
Người bình thường chỉ học và nhớ được 1 từ /ngày, thì sau khi ăn kẹo, có thể tăng tới 1.5 từ /ngày. Ăn một viên kẹo có tác dụng ngang với ngồi nhìn một trang từ điển trong lúc ăn kẹo.
Disclaimer: kẹo không có tác dụng với người bẩm sinh đã nhớ được hơn 1 từ/ngày.
Đặc biệt là kẹo có tác dụng cho cả bà bầu và trẻ em dưới 3 tháng tuổi (các bé cũng nhớ từ siêu hơn dù chưa đủ năng lực để thông báo cho người khác về từ vựng mình nhớ được)
Hỏi ngu: để bán kẹo này là phải mở tk TikTok à?
5.
Thời tiết lật mặt nhanh như chàng thụ lật người...
Nếu là thời cấp ba thì phải ghi ngay câu này vào sổ tay Văn Học.
6.
Trăn trở từ nửa đêm đến giờ: Nếu một nam sinh nửa đêm inbox tôi thổn thức vì một bạn nam của mình vừa lấy vợ hôm qua, thì đây chỉ là cảm giác uất ức vì mình không lấy được vợ sớm như người ta (hoặc mình không lấy được vợ) thôi, phải ko câc bạn?
Well, your guess is good as mine.
7.
Nhiều bạn hỏi tại sao tôi thích nuôi mèo (hiện tại đang là 3 mèo lớn), một vật nuôi dù cute as a button nhưng chảnh, lạnh, thường xuyên phớt lờ chủ, chứ không có kiểu xoắn xuýt, vồn vã, thấy chủ đâu là lao đến như chó.
Điều này khiến tôi phải tự vấn bản thân. Câu trả lời: có lẽ vì tôi, về bản chất vẫn là một người cô độc, thậm chí có khuynh hướng tự kỉ, đặc biệt là khi ở một mình (đừng để những gì tôi thể hiện trước lớp học hay trên FB đánh lừa). Tôi ngại sự hâm mộ quá thái mà một số học sinh thể hiện trên FB hay trong confessions. Và khi trong lớp các bạn tổ chức thật hoành tráng để thể hiện sự yêu quý với thầy, tôi thường không biết nói gì. Các bạn đừng nghĩ tôi chảnh hay không trân trọng tình cảm của học sinh. Tôi chỉ không quen tiếp nhận lối biểu hiện tình cảm đó.
Ở nhà, tôi có thể cả ngày không mở miệng, lầm lũi làm việc của mình như soạn bài, trả lời học viên, xem show, tập thể thao, đi siêu thị, chuẩn bị bữa ăn, chăm sóc mèo v.v... Mà lũ mèo quanh tôi rất hợp với lối sống này: lặng lẽ, ngăn nắp, ai lo việc người nấy. Cái tôi cần không phải là sự quan tâm ồn ào hay thường xuyên mà chỉ là sự hiện diện của một ai đó ở bên. Thi thoảng một con trong đám mèo đến dụi dụi đầu vào người (chủ yếu để nhắc nhở: đến giờ ăn rồi, pate chuột đâu?), hoặc bỗng thấy cô đơn thì ôm tạm mèo một chút. Với tôi thế là đủ.
Picture: khi mèo nhà 2 con cùng đẻ một lúc
Comments
Post a Comment