VUENGLISH - KNOWLEDGE SHARING - TEACHER DISPOSITION
Q: Em có mấy câu hỏi là thầy thuộc tuýp người hướng nội hay hướng ngoại ạ? Nếu 1 người hướng nội thì họ có nên theo đuổi nghề giáo không ạ? Em hỏi vậy bởi em thấy thường giáo viên tiếng Anh giỏi rất vui tính, họ rất tự tin (hoặc em nhìn ngoài thì thấy thế) và biết cách tạo không khí vui vẻ trong lớp học khiến lớp sôi nổi, đặc biệt làm học sinh chú ý và có hứng thú với bài học.
Bản thân em đã đi dạy một ít thời gian, vậy mà em luôn có cảm giác lo sợ mỗi khi lên lớp. Lo là làm sao để làm lớp vui vẻ, nhỡ kể chuyện cười mà nhạt quá có mỗi mình mình cười thì sao, lúc dạy có sai kiến thức nào không hoặc không thể trả lời câu hỏi của học sinh,... Em có cảm giác nặng trĩu khi lên lớp và khi lớp kết thúc thì thờ phào nhẹ nhõm. Em muốn kết thúc cảm giác này quá mà không biết làm cách nào.
Thấy cho em xin ít kinh nghiệm của thầy với ạ, làm sao thầy có thể sắp xếp được thời gian và trí lực để dạy liền mấy lớp, có ngày từ sáng đến tối, mà các lớp vẫn rất hấp dẫn ạ? đã thế thầy lại vẫn onl fb, trả lời mail các bạn và soạn thêm bài mới nữa. Cứ nhìn con người dáng nhỏ bé ấy mà em không thể nào lý giải nổi. Em rất ngưỡng mộ và khâm phục thầy ạ.
Trên đây là những câu hỏi mà một bạn giáo viên TA đặt ra cho tôi cũng khá lâu rồi, khi tôi còn chưa vào giai đoạn semi-retirement và còn dạy vài ba ca một ngày. Tuy nhiên, nếu giờ tôi trả lời lại thì câu trả lời về cơ bản vẫn thế thôi.
1. "Thầy thuộc tuýp người hướng nội hay hướng ngoại ạ?"
Tôi là sự trộn lẫn của cả hai. Khi đứng trước lớp và đúng lúc tâm trạng vui vẻ, hứng khởi, tôi thể hiện bản thân rất thoải mái. Nhưng trong đời sống cá nhân, đặc biệt là khi một mình, tôi lại rất trầm, có thể ngồi im lặng đọc sách hay soạn bài cả ngày và không có nhu cầu trao đổi tâm sự hay thậm chí giao tiếp với người khác.
Tôi có thể tự tin đứng trước hội thảo ở trường đại học với hàng trăm hay cả ngàn người tham dự để thuyết trình vấn đề học tiếng hay chuẩn bị du học, nhưng lại cực kỳ ngại khi bị người khác nhận ra ở nơi công cộng, kiểu ra sân bay, vào ngân hàng hay đi làm giấy tờ gì đó mà mới bước chân vào, người đối diện đã "Có phải anh/thầy dạy tiếng Anh không?" làm tôi rất uncomfortable.
Phần lớn những cuộc hẹn hò đi ăn đi chơi tụ tập với bạn bè hay học sinh cũ, mời cưới, mời sinh nhật v.v... tôi đều kiếm cớ từ chối (chỉ gửi phong bì nếu cần). Dạng liên hoan đông người duy nhất mà tôi thường đồng ý tham dự có lẽ là liên hoan cuối khóa của một lớp.
2. "Nếu 1 người hướng nội thì họ có nên theo đuổi nghề giáo không ạ?"
Tại sao không?
Giáo cá tính thế nào có thể xây dựng cho mình một phương pháp và trọng tâm giảng dạy thích hợp nhất với xu hướng cá tính của mình (và trong nhiều trường hợp, cả đối tượng học viên phù hợp).
Cũng dễ hiểu là người hoạt ngôn sôi nổi có thể hợp hơn với dạy nói, còn người trầm hơn và thể hiện mình tốt hơn qua con chữ thì thiên về dạy viết.
Tuy nhiên, ngay cả khi em cực kỳ kiệm lời, em vẫn có thể dạy giao tiếp. Ví dụ em vào lớp và cứ đứng nhìn học viên chằm chằm. Học viên bối rối quá, buộc phải nói trước... No, I'm kidding.
Nhưng chốt lại: dù em thể hiện mình thế nào, quan trọng là học sinh của em cảm nhận được cái tâm của người thầy giáo và sẽ có động lực để học tốt hơn.
3. "Lo là làm sao để làm lớp vui vẻ, nhỡ kể chuyện cười mà nhạt quá có mỗi mình mình cười thì sao,"
Đặt ra hình phạt: khi cô kể chuyện cười, bạn nào không cười, đóng 5K tiền phạt vào quỹ Vô Duyên của lớp. Sau mỗi khóa, dùng quỹ này để mua thêm một tập truyện cười mới.
4. "lúc dạy có sai kiến thức nào không hoặc không thể trả lời câu hỏi của học sinh"
Dù em giỏi chuyên môn đến đâu, điều này TẤT YẾU sẽ xảy ra. Quan trọng là em nghe phản hồi từ học viên, và nếu bản thân cảm thấy không chắc thì luôn check lại càng sớm càng tốt. Câu nào không trả lời được thì hẹn học sinh đến hôm sau sẽ giải đáp (về tìm hiểu mà vẫn không giải đáp được thì... well, as they say, tomorrow never comes).
Lớp học nên là cơ hội học hỏi cho cả học viên lẫn giáo viên. Điều quan trọng là em có dám thừa nhận trước ánh nhìn khinh bỉ được giấu kín của cả lớp là em không biết hoặc không chắc câu trả lời cho một câu hỏi nào đó hay không.
5. "Em có cảm giác nặng trĩu khi lên lớp và khi lớp kết thúc thì thờ phào nhẹ nhõm."
Just take it easy. Nếu lo lắng quá thì tưởng tượng là cả lớp đang mặc underwear có thêu hình thỏ bông. Nếu sợ điều này không phù hợp với hình ảnh lớp học thì tưởng tượng cả lớp đang mặc underwear lộn ra ngoài quần áo bình thường.
6. "làm sao thầy có thể sắp xếp được thời gian và trí lực để dạy liền mấy lớp, có ngày từ sáng đến tối, mà các lớp vẫn rất hấp dẫn ạ? đã thế thầy lại vẫn onl fb, trả lời mail các bạn và soạn thêm bài mới nữa."
Khi em say nghề và muốn đạt được hiệu quả tốt nhất trong bài giảng, không có điều gì là không thể. Em cứ tập trung vào kết quả mà mình muốn đạt được và làm thế nào để đạt được nó, chứ đừng quá lăn tăn về chuyện mình sẽ phải bỏ ra bao nhiêu thời gian vì nó.
Ngoài ra đây cũng là một công việc cần sự kiên nhẫn và tỉ mỉ. Đừng chờ đợi kết quả ngay tức khắc. Em không chỉ đơn giản là bỏ ra 20 tiếng một ngày và sau một tuần có được một bài giảng tốt nhất. Bài giảng của tôi là sự tích lũy và hoàn thiện dần dần trong nhiều năm trời.
Class FAQ: https://vuenglish.com/
Comments
Post a Comment