VU - CLASS GOSSIP - CONFESSION PART 1

Thời gian trang Confessions của lớp còn active, tôi đã post và hồi âm hơn 1200 confessions (khoảng 50% số confessions mà tôi đã nhận được). Giờ tôi bắt đầu lọc lại và tập hợp một số confessions tiêu biểu vào các note Chuyện Lớp. Đây sẽ là số đầu tiên.

Summary

A. Không thể quên mối tình đầu
B. Dành dụm tiền đăng ký học
C. Phản hồi về Chuyện tình Bún Chả
D. Suy giảm cảm hứng giảng dạy
E. Mất niềm tin vào cuộc đời

Confession 1A.

Đây là lần đầu tiên em viết confession. Có điều gì đó thôi thúc khiến em muốn viết ra để chia sẻ với thầy mặc dù em biết câu chuyện của em cũng không có gì nghiêm trọng lắm. Em biết thầy là người từng trải, đặc biệt thầy hiểu chính bản thân mình muốn gì và nên làm gì, do vậy biết đâu thầy có thể cho em lời khuyên.

Em tự giới thiệu em là nam, tuổi cũng ngấp nghé 30. Em từng có một mối tình sau khi ra trường được 2 năm và đó là mối tình sâu đậm nhất đối với em mặc dù thời gian chúng em bên nhau chỉ vài tháng. Em là người chủ động chia tay bạn gái vì khi đó em còn bồng bột. Gia đình em lúc đó có chuyện không vui, bản thân em khi đó việc làm bấp bênh và chưa định hướng được tương lai và có lẽ tình yêu của chúng em chưa đủ lớn. Thời đó em cảm nhận được là cô ấy còn yêu em và từng nhiều lần níu kéo, nhưng không hiểu sao em vẫn bỏ mặc cô ấy và đó là điều khiến em hối hận đến tận bây giờ. Cách đây mấy tháng em biết tin cô ấy lấy chồng và cho đến bây giờ đó vẫn người con gái em nhớ nhiều nhất.

Trong 2 năm trở lại đây khi công việc của em tốt hơn hơn, gia đình cũng ổn định trở lại và em cũng có chút thu nhập để tự lo được cho bản thân, em cũng bắt đầu tìm kiếm tình yêu mới. Em quen khá nhiều cô gái, có người hẹn hò nửa năm, có người chỉ một vài lần, nhưng không hiểu sao tất cả đều kết thúc, mà phần lớn do em chủ động. Ban đầu mọi thứ rất nồng nhiệt, vui vẻ, nhưng chỉ một thời gian là nhạt nhẽo và cả hai đều nhận thấy cần dừng lại.

Mọi người thường nói em khó tính, kỹ tính và đòi hỏi quá nhiều ở người mình yêu nên nhìn ai cũng không vừa mắt. Bản thân em cũng thấy là sau một thời gian quen nhau, khi em hiểu dần đối phương và biết điểm gì đó ở họ khiến mình cảm thấy không thoải mái, em sẽ chủ động rút lui. Em thực sự không muốn mất thời gian cho cả hai.

Một trong số các cô gái em quen đã nói với em rằng em chỉ yêu bản thân mình thôi. Phải chăng cô ấy nói đúng? Một vài người em từng hẹn hò đã lấy chồng, điều đó khiến em nghĩ rằng chỉ có mình là người khắt khe khi nhìn nhận cái mà mình cho là khuyết điểm của họ, còn đối với chồng họ, họ vẫn là những cô gái đáng yêu.

Công việc của em khá bận rộn nên thời gian dành cho việc tìm hiểu yêu đương của em thực sự không nhiều như những người chỉ làm giờ hành chính khác. Bố mẹ và họ hàng em thì sốt ruột ra mặt, giới thiệu hết người nọ người kia và luôn giục em kết hôn. Điều này khiến em thực sự mệt mỏi, nhất là khi em lại là con trai trưởng.

Em chưa mất niềm tin vào tình yêu. Nhưng em vẫn không thể quên hoàn toàn mối tình ngày xưa. Em nhận ra là mình ngày càng ngại đi tán tỉnh, ngại thả thính và ngại bắt đầu một mối quan hệ mới vì sợ rằng sẽ lại thất bại trong tình yêu.

Em không có nhiều bạn bè và các mối quan hệ xã hội. Em thường vùi đầu vào công việc để quên đi cảm giác cô đơn mỗi khi nhìn thấy các cặp đôi khác. Nhưng thực tâm em vẫn muốn tìm được một nửa của mình để có thể chia sẻ và yêu thương nhau.

Đôi khi em cũng không hiểu nổi chính mình thầy ạ.

Responses.

Tôi nghĩ càng về sau càng khó yêu là một chiều hướng tự nhiên với đa số mọi người, chứ không chỉ riêng em. Càng về sau, chúng ta càng phải phân bổ thời gian cho nhiều thứ, trong khi yêu lại tỉnh hơn, cân nhắc đánh giá nhiều yếu tố lý tính hơn (bởi cái thận trọng của người đã "có tuổi," không thể si mê điên cuồng như thời trẻ).

Bạn bè của tôi, gay hay straight, yêu nhau nhiều và chia tay cũng nhiều. Những cuộc tình thoảng qua thì không nói nhưng tôi thật tiếc cho những cặp đã yêu nhau chân thành và sâu đậm được ít nhất 4-5 năm rồi lại chia tay vì một lý do không đáng và sau đó mỗi người đều rất cô độc trên con đường dài đi tìm mối tình lớn tiếp theo. Lúc đó hối hận thì đã muộn.

Với em, em chưa hẳn đã có một tình yêu như vậy để mà hối hận. Việc em vẫn không thể quên mối tình xưa chưa khẳng định điều gì. Nó "dường như" gây ấn tượng mãnh liệt hơn những chuyện tình sau vì đơn giản nó là tình yêu đầu đời với một kết thúc dở dang khiến con người ta luôn hoài niệm chứ chắc gì nó đã hẳn là mối tình lớn của đời em? Thẳng thắn mà nói, mối quan hệ "vài tháng" đó chưa qua yếu tố thử thách khắc nghiệt nhất là thời gian, chưa đủ chín để nói rằng: hai người thật sự có hợp nhau về lâu dài hay không.

Nói một cách khác, chắc gì em đã thương nhớ con người thật của mối tình đầu mà em thực ra thương nhớ cái "cảm giác" khi yêu lúc ấy. Tệ hơn: liệu em, một cách vô thức, có luôn mong tìm lại cảm giác này trong những mối quan hệ tiếp theo hay không?

Em cần tự hỏi bản thân: thật sự em chia tay những người đến sau vì ở họ có một nhược điểm bị coi là "deal breaker" hay chỉ đơn giản em vẫn vô vọng đi tìm lại một hình ảnh đầu đời? Khi mối quan hệ mới không "match" vào cái khuôn em tự nặn cho bản thân, tự nhiên em sẽ chọn ra một vài nhược điểm như cái cớ hợp pháp để chia tay, như lý do chính đáng để tự thuyết phục bản thân: mình đang làm đúng.

Phải nhớ rằng nếu giờ em được “xuyên không” để trở về mối tình đầu của ngày ấy, bản thân em cũng khó có thể yêu lại theo cách yêu "hồn nhiên" của ngày nào. Em giờ đã khác xưa nhiều, cảm xúc yêu đương cũng dần chai sạn theo thời gian.

Đến thời điểm này, tôi nghĩ em có 2 con đường:

[1] Giữ niềm tin là mình sẽ gặp được tình yêu lớn của cuộc đời nếu mình đủ kiên trì và may mắn. Đây là một canh bạc với high stakes mà kết cục có thể là: đến cuối con đường mình vẫn độc hành.

[2] Settle với một lựa chọn chấp nhận được vì cũng đã đến lúc mình cần làm điều mà gia đình, bạn bè, xã hội và thậm chí cả bản thân mình chờ đợi mình làm.

Tự em phải đưa ra quyết định nên đi hướng nào. Nhưng dù quyết định thế nào, tiếp tục ôm hoài niệm về một mối quan hệ xưa luôn là điều không ổn. It's time to let go, completely!

Confession 1B.

Em chưa học lớp nào của thầy, cũng chưa được tiếp xúc với thầy lần nào ngoài đời ạ. Nhưng em đã đọc hết confession các bạn viết cho thầy, và những câu trả lời của thầy. Em cũng đọc già nửa note của thầy viết từ thời lâu lắc lâu lơ. Em rất ngưỡng mộ, à đúng hơn là hâm mộ thầy ạ. Bạn em đã đi học thầy và bảo em rằng, tại sao không gặp thầy sớm hơn, kiểu như thầy là "the turning point" của đời nó. À, em báo cho thầy một tin vui (?) em đang dành dụm tiền để đăng kí khóa THIỂU. Mong một ngày không xa sẽ được gặp thầy bằng xương bằng thịt ạ T.T

Responses.

Tôi cũng đang dành dụm tiền để mua biệt thự. Em cố gắng đăng ký sớm nhé!

Confession 1C.

Hôm nay ở nhà, không có hứng xem phim hay đi đâu, em mò vào đọc mấy cái note của thầy, trong đó có cái Chuyện Tình Bún Chả.

1. Đời thầy quả thực drama đến thế sao ạ?!!! Nếu đúng là như thế thì công nhận là quá tréo ngoe)))) Thú thực, lúc đầu khi đọc từ part 1 sang part 2, trong em có một phần nào đó nghĩ là đây chỉ là câu chuyện trong tưởng tượng của thầy. Có mọi casts vs đủ vai. Cốt truyện có tính phát triển nhưng vẫn chặt chẽ, không bị chệch đoạn nào giữa trước và sau. Nhưng đến lúc e đọc cái phần confession của một ex viết cho thầy khi đọc bài này, em lại tự dung thấy nó có gì... rất tự nhiên. Nói sao nhỉ, tự dưng e lại thấy những chi tiết ở trên là thật. Rồi đối chiếu từng chi tiết với cá tính, con người của thầy, người mà e đã tiếp xúc và nói chuyện được một thời gian, em có thể hình dung lại một lần nữa câu chuyện thầy kể nó thật như thể nào...

2. Đọc note của thầy, e lại nghĩ về của em. Thực ra, đúng như thầy nói, yêu xa rất vất vả và chính xác we all make mistakes in the weak moments. Em đồng cảm với thầy, nhưng trong câu chuyện này em lại thấy đồng cảm hơn với ex của thầy... Có lẽ vì đều đang ở tâm thế của người ở nhà chờ đợi. Có vui, có buồn, có thất vọng, có sa ngã đến mức không tự chủ được và cũng có cả những ăn năn không nói nên lời.

Chỉ có điều, khác với ex kia của thầy, em đã từng là một đứa rất ngoan và kiên định. Em cho ny mình biết mọi chuyện và mọi mối quan hệ xoay quanh mình. Kể cả việc người bạn thân trong nhóm của anh ấy nt tán thế nào e cũng không dấu... Hồi đấy e kiên quyết lắm, lúc nào cũng muốn rạch ròi và không để cái gì làm ảnh hưởng đến quan hệ của mình. E đã từng bắt ny mình hẹn cả anh kia cùng nói chuyện, làm rõ chuyện và không ít lần thái độ ra mặt làm anh ấy xấu hổ... 

Còn ny em thì là người khá biết trước biết sau, anh ấy chỉ đơn giản bỏ qua, xem như ai cũng có lúc "điên rồ" và vẫn giữ quan hệ bạn bè anh em tốt. Em thì sau lần đó cũng dần bình thường hơn vs a ấy. Nhưng chuyện sẽ không có gì nếu như ny e vẫn ở nhà, giúp e vững tin hơn, chia sẻ cùng e nhiều hơn. Từ khi ny e đi học, người giúp e giải khuây nhiều nhất lại là anh bạn kia. A ta đưa e đi chơi, động viên, chia sẻ cảm xúc bằng việc ôm, xoa đầu và thậm chí là... kiss. Một lần e còn không tự chủ được đã chủ động kiss a ấy chứ không phải là đợi a ấy vỗ về nữa... 

Tất nhiên mọi chuyện chỉ dừng ở đấy. Không có sự quá giới hạn nào giữa em và anh ta. Có điều e nhận ra, từ lâu em không còn chia sẻ vs ny e về những điều anh bạn này làm vs e nữa như việc: hắn nhắn tin cho e thế này, hắn làm thế kia vs e, A đừng làm bạn với hắn nữa... Dù sau mỗi lần đó e đều ăn năn cực, nhưng dần e phải chấp nhận rằng, trong e có một phần cảm xúc thuộc về a kia... Có thời gian e sẽ tâm sự vs thầy nhiều hơn về a này...

3. E nghĩ rất nhiều về lời của bạn ex trong confession gửi thầy về việc thầy là một người yêu quá tốt, đến mức kiểm soát quá chặt mọi thứ trong quan hệ của thầy (tất nhiên, theo lời bạn ấy là như thế), E bắt chợt nghĩ lại về chính mình cách đây 3-4 năm về trước, cũng nhiệt huyết và thích ràng buộc nhu thế nào. Những mối tình do e đơn phương chủ động ngỏ lời, chỉ sau đúng tầm 2 tuần đều làm người ta sợ mà bỏ đi. Câu của họ luôn là "Anh sợ làm tổn thương e. Em tìm người tốt hơn anh đi..." Hồi đó cũng ngây thơ tin vào đó thật, nhưng sau này gặp lại, nghe họ thú thật thì họ đều bảo "ngột ngạt quá"))

Bản thân e cũng mâu thuẫn, ví dụ tới a ny này, khi e quyết định buông xuôi mình hơn vs chuyện tình cảm. để cho nó đi đến đâu thì đến thì e lại gặp đúng a ny như bản sao của mình trước đây. Cũng thích cái gì ấm cúng, trọn vẹn, nghiêm túc và hơi kiểm soát quá đà. Kì lạ, đôi lúc e cũng thấy khó chịu vs sự kiểm soát đó. Nhưng thú thật, nó khiến e thấy an tâm và có đôi chút hãnh diện và sướng=)))) bản thân e hiểu đc hơn cảm giác của những ng cũ, nhưng e không hiểu sao họ k có những lúc "hãnh diện" vì bị kiểm soát như e... Dù nhiều lần cực khó chịu, nhưng bị "buông thả" vài lần lại muốn trở về cảm giác cũ. Mâu thuẫn quá ạ. Nhưng, có nên thừa nhận, yêu đương phải có những kiểu ích kỉ như thể nó mới đậm đúng k ạ....

Responses.

Cám ơn em đã chia sẻ. Tôi đã đọc confessions của em vài lần và cũng có đôi ba điều muốn nhắn nhủ.

1. Việc liên hệ cách hành xử của em và của tôi trong những câu chuyện liên quan để thấy mình đã làm đúng hay sai là có phần khập khiễng. Không phải vì cá tính của tôi và em khác biệt, hay người này tốt đẹp/cao thượng hơn người kia v.v... mà vì khi những chuyện đó xảy ra: tôi và em đã ở hai giai đoạn rất khác nhau của cuộc đời. 

Với người mới chỉ ở giai đoạn đầu đời như em, tôi chờ đợi em sẽ có những suy nghĩ bồng bột, đặt niềm tin không đúng chỗ, tóm lại, có nhiều quyết định sai xuất phát từ động cơ đúng (là yêu). Tôi chờ đợi em phải "ngu muội" hơn tôi, yêu bớt lý trí hơn tôi và có nhiều lúc không thể lý giải nổi hành động của mình hơn tôi. Thế mới đúng là người yêu ở tuổi mười chín, đôi mươi.

2. Trải qua rất nhiều chuyện trong hàng chục năm bước vào "đường yêu" [;) tôi học được cách nhìn thẳng vào bản chất sự việc, và gạt đi những thứ làm màu, những ngụy biện hoàn cảnh, những lý do tô vẽ ở bên ngoài. Người đời thường viện vào những cái đó để lừa dối người khác và cũng tự lừa dối chính bản thân mình. 

Từ góc nhìn này, soi vào những gì em viết, tôi nghĩ rằng (và đây chỉ là suy đoán cá nhân) em là con người có phần thực dụng và tính toán trong tình cảm. Tóm lại: lý do thì có nhiều, nguyên nhân chỉ có một. Những lý do: người bạn kia tấn công quá quyết liệt, người yêu ở xa quá và (hài hước nữa là) người yêu không có những động thái cần thiết để giúp em "giữ mình" đều chỉ là bao biện. 

Nếu em thật sự hết lòng vì một người, em không cần anh ấy phải có động thái, em tự biết mình phải làm gì. Nếu cần thiết, em có thể cắt đứt hoàn toàn liên lạc với loại bạn mà không đáng làm bạn (với tôi một trong những loại bạn tệ nhất chính là bạn mà nhòm ngó sang người yêu của người khác). Người thứ ba kia thậm chí còn không phải là bạn của em in the first place. 

Thay vào đó, em vẫn tiếp tục giữ mối quan hệ nhập nhằng, rồi lại đi kể cho người yêu nghe, rồi để 3 người gặp nhau nói chuyện v.v... Em nói rằng em không giấu người yêu em điều gì, nhưng em đã giấu chính cái lý do thật sự tại sao em không giấu anh ta điều gì (nghe loằng ngoằng như chính cái mối quan hệ của em nhỉ?) 

Theo tôi, đó có thể chỉ là một đường rút an toàn: nếu sau này có chuyện gì thì anh đừng trách em. Vì em đã công khai mà anh lại không tìm cách giữ v.v... Giữ được hay không là ở bản thân mình mà thôi. 

3. Nhân đây, tôi lý giải luôn việc tại sao em không hiểu chuyện những người cũ ko có những lúc hãnh diện vì bị kiểm soát như e. Có thể vì đơn giản là họ chưa bao giờ thật lòng với em. Họ chỉ cần chút vui thú, mà chưa gì đã thấy một gánh trách nhiệm khiến họ thấy không đáng. Khó có thể nào một chuyện tình cảm thật, dù có bị quan tâm quá mức cần thiết, mà chỉ mới hai tuần đã thấy "ngột ngạt." Cái lý do này, nghe có vẻ thực lòng hơn, kém êm tai hơn cái lý do "Em xứng đáng với người tốt hơn anh", vẫn chỉ là một lớp vỏ khác. I guess they just didn't care enough to give you the true closure you needed.

Chốt lại, tôi đã nói thật những điều tôi nghĩ, nhưng tôi cũng mong rằng những suy đoán của tôi về em là sai lầm.

Confession 1D.

Em tốt nghiệp khoa Tiếng Anh và ngay từ bé thì đam mê của em là được trở thành một giáo viên. Bởi thế, ngay từ khi còn là sinh viên, em cũng tham gia vào rất nhiều công việc liên quan đến giảng dạy và ngôn ngữ.

Nhưng dạo gần đây thì em càng ngày càng có có cảm giác chán trước mỗi giờ dạy. Không phải là em không thích việc dạy nữa, nhưng em không hiểu sao cứ có cảm giác bị nhàm, và boring ý ạ. 

Em vẫn thích được truyền đạt cho mọi người, vẫn thích cảm giác soạn bài, hay được nói cho các bạn nghe,...nhưng những cảm xúc vui vẻ, hào hứng như những ngày đầu mới đi dạy thì không còn (nhiều) nữa thầy ạ? Có khi em còn chỉ mong mong đến giờ kết thúc lớp. Như thế là sao hả thầy? 

Thầy đã bao giờ rơi vào tình huống chán/kiểu in no mood như thế chưa ạ? Có bao giờ thầy thấy là dạy 3 lớp với kiến thức vẫn kiểu giống như vậy, thầy cũng chán không ạ? Nếu có thì thầy giải quyết như nào ạ? Theo trí nhớ của em thì buổi học nào em đến lớp cũng thấy thầy nhiều năng lượng lắm ý ạ (em trước mặt hsinh cũng nhiều năng lượng như vậy, nhưng về nhà thì lại bị tâm trạng lắm)

Responses.

Lấy ví dụ một ca sĩ mà tôi thích là Thanh Lam. 10 lần tôi nghe chị hát Chia tay hoàng hôn, bài tủ của một thời, thì thấy đến 7-8 version khác nhau (hát với ban nhạc, hát với dàn nhạc giao hưởng, hát chỉ với ghi ta, hát với ghi ta đứt một dây, hát acapella, hát đơn ca, hát song ca, rồi hát song ca nhưng át hoàn toàn người hát cùng v.v...) 

The point is: nghề nào cũng vậy thôi (kể cả là porn star đi nữa), làm mãi một thứ cảm hứng sẽ giảm cho nên làm mới mình luôn là điều cần thiết.

Là giáo viên, điều quan trọng là em liên tục cập nhật chương trình - không chỉ ngày càng hoàn thiện nội dung, tăng hiệu quả tiếp thu, mà còn giúp chính bản thân giáo viên giữ "lửa" hay cảm hứng đứng lớp. 

Cá nhân tôi, 50 lần dạy cùng một session của lớp nào đó là 50 lần có điều chỉnh, không nhiều thì ít. Thậm chí hôm trước dạy ngoài Hà Nội, hôm sau vào Nam dạy lại, trên máy bay tôi đã nghĩ sẽ tiếp tục thay đổi thế nào. 

Ví dụ khác là lớp METHODS năm cuối cùng mở OFFLINE, do đăng ký quá đông mà phải chia thành 2 buổi T7 và CN. Tối thứ 7, ngay khi vừa dạy xong, tôi post yêu cầu xin feedback của học viên qua email và trên FB, và dựa theo phản hồi tức thời của học viên, thức đến 3h sáng để cấu trúc lại luôn bài giảng, tạo một version mới, phù hợp hơn với nhu cầu của học viên (ví dụ giảm phần thông tin về não bộ và tăng ví dụ minh họa cụ thể cho các techniques ở phần sau) cho buổi ngày CN.  

Như thường lệ, dù mất thời gian nhưng mỗi khi cập nhật bài giảng, tôi lại thấy xuất hiện cảm giác hồi hộp chờ xem hôm nay phản ứng của học viên thế nào, và thế là tự nhiên thấy hưng phấn. Đúng thật, buổi giảng hôm CN thăng hoa hơn hẳn buổi T7 nhờ chất lượng bài giảng đã được cải thiện và học viên, cả một giảng đường mấy trăm người, đã đứng dậy vỗ tay lúc kết thúc (điều không xảy ra vào buổi trước đó).

Tất nhiên, giống như em, đã không ít lần tôi dạy một session nào đó và chỉ mong sao giờ học chóng kết thúc. Ngoại trừ khi đang có vấn đề sức khỏe thì không nói, đầu tiên tôi luôn đặt mình vào vị thế học viên: mình còn vậy thì học viên sẽ cảm nhận thế nào dẫn tới mình cần lập tức điều chỉnh nội dung của buổi này ra sao.

Những điều vừa bàn dẫn tới luận điểm quan trọng tiếp theo mà giáo viên nào cũng hiểu về tương tác giữa học viên và giáo viên. Rõ ràng, học viên phản ứng tiêu cực/thờ ơ với bài giảng ảnh hưởng rất lớn tới tâm trạng của giáo viên. 

Vì thế, lựa chọn materials đủ hấp dẫn là một điều then chốt. Tôi liên tục thử nghiệm clip/ví dụ/jokes mới trong các lớp và nhiều thứ chỉ được dùng một vài lần. Những gì đã qua sàng lọc và giữ lại cho nhiều khóa sau thường là những materials mà tôi sau cả chục lần dạy/xem lại/kể lại/giải thích vẫn cảm thấy hứng thú. Again, nếu tôi còn như vậy, thì những học viên mới xem lần đầu sẽ còn hứng khởi đến đâu? 

Nhờ quá trình sàng lọc trên mà ký ức học viên của về lớp (kể cả những đối tượng lười học nhất, như một trường hợp kinh điển được screenshot dưới đây) thường là "mỗi ngày đến lớp là một ngày vui" và lớp học mới có cái nickname Lớp Học Hạnh Phúc là vậy. 

Cái tâm trạng ấy sẽ lan tỏa ngược lại sang giáo viên, biến "mỗi buổi dạy" thành một buổi thu học phí... oops, I mean, một buổi hạnh phúc...

Cuối cùng, một yếu tố quan trọng nữa để giữ cảm hứng là em nên giảm bớt số lớp trong điều kiện cho phép (cũng như ca sĩ mà chạy 3-4 sô một ngày sẽ thành thợ hát). Nhờ dạy ít đi, giáo viên cũng luôn tràn đầy năng lượng khi bắt đầu giờ giảng.

Confession 1E.

Em rất thích lớp của thầy vì sự thông minh, logic và hài hước - thể hiện rõ qua cách thầy trích dẫn các clip trong lớp. Tương tự vậy, em đọc note, talk back và ví dụ của thầy trong lớp, em thấy ảnh hưởng của sự thật tế cũng khiến em dần thấy cuộc sống hay tình yêu dần chả còn lãng mạng, thiêng liêng gì nữa ạ. Thậm chí hơi trần trụi và chua chát. Em thấy hơi buồn.

Responses.

Tôi cũng thừa nhận là materials của lớp phần nào làm cho em tỉnh hơn và bớt ảo tưởng hơn về cuộc sống. Nhưng điều đó ko có nghĩa là em sẽ trở nên hoài nghi và mất dần niềm tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc đời này. Điều tôi muốn nói: khi hiểu biết hơn, định nghĩa và quan điểm của em về những gì hay đẹp trong cuộc đời dần thay đổi.

Còn nhớ clip của TẠP về một cậu bé đã vỡ mộng vì bố mẹ ko "lãng mạn" như cậu tưởng tượng? 

Khi còn trẻ, mình thường cho rằng lãng mạn phải là điều gì hoành tráng như đi dạo trong mưa, thư tình đẫm lệ, hay bữa tối trong ánh nến chập chờn và tiếng đàn piano thánh thót. 

Nhưng khi đã trải nghiệm đủ, có thể mình sẽ nhận thấy: lãng mạn còn có thể là những điều bình dị hơn, thầm lặng hơn: như khi có người lấy tay che mắt cho mình khỏi ánh đèn pha trong đêm tối, hay khi mình hết giờ làm luôn có người đợi mình ở ngoài cửa. 

Cái gọi là sự thiêng liêng của tình yêu cũng vậy. Với tình yêu đầu đời, tôi nói "I love you" nhưng với tình yêu cuối đời, tôi sẽ nói "You are my family."

Vì vậy đừng mất niềm tin vào cuộc đời vì thực sự cuộc đời này còn rất nhiều điều tốt đẹp. Chỉ có điều em sẽ cảm nhận cái đẹp, cái lãng mạn, cái thiêng liêng của nó từ một góc nhìn khác mà thôi.

Câu chốt ở trên là câu mà tôi mong sẽ là the key takeaway khi các bạn rời khỏi note này.

Class FAQ: https://vuenglish.com/ 

Comments

Popular posts from this blog

VUENGLISH - FAQ

Syllabus & Lesson plan của TẠP I

Syllabus & Lesson plan của THIỂU