VU - BITS AND PIECES 03
1.
Cái túi LV ở hình trên là do một date cũ tặng. Nếu được chọn một ngày ngồi uống cafe với một date cũ, tôi sẽ chọn gặp lại bạn này. Giờ thì cả người lẫn túi đều ko biết đang ở nơi nao.
2.
Tắm biển Cát Bà thích hơn là tôi nghĩ. Lâu lắm rồi mới có cảm giác sóng đánh tụt quần, nhảy sóng điên cuồng, rồi ngạt nước xóc lên tận óc, tất cả những thứ nhắc tôi nhớ lại đã từng enjoyed tắm biển khi còn là đứa trẻ ntn.
PS. Bên cạnh tôi là một chàng Tây và một chàng Việt cứ... (phải nghĩ một lúc mới tìm ra từ) ghì chặt lấy nhau khiến mình suýt phải lên tiếng nhắc nhở: tuân thủ văn hoá Việt, đeo thêm cái bao vào. Nhưng rồi nghĩ đến khả năng sóng đánh tụt bao, nên thôi.
Sáng nay đi chợ, thấy gánh hàng quen vẫn còn nhiều đồ (thường giờ này là đã gần cạn, đi muộn chút nữa là không có mà mua), tôi hồn nhiên hỏi: Ơ, hôm nay ế à?
Cô bán hàng sầm mặt "Mới đầu ngày mà anh..."
Câu chuyện trên chỉ là ví dụ mới nhất về cái sự vô ý vô tứ (tactlessness) của tôi - một nhược điểm mà mức độ thông minh không kéo lại được.
Trước kia, mỗi khi gặp học viên cũ, tôi thường có câu cửa miệng: "Em học được mấy lớp rồi nhỉ?" mà từ góc nhìn của tôi hoàn toàn chỉ mang tính xã giao, hỏi cho có chuyện để nói. Nhưng thái độ lúng túng khó xử của một số bạn, những người chỉ mới học 1-2 lớp, khi bị hỏi dần dần cũng làm cho tôi hiểu ra: từ góc nhìn của bạn, thầy đang có ý trách: sao còn chưa học hết 🥹
Xa xôi hơn nữa là thời tôi mới ra trường và bắt đầu công việc quản trị mạng cho Ban Tin Học Bộ Tài Chính. Tiếng là network admin, nhưng việc gì cũng đến tay, mà lặt vặt nhất là giải quyết những vấn đề liên quan đến máy tính (như lắp đặt máy mới, cài đặt & hướng dẫn sử dụng phần mềm, diệt vi rút, khôi phục văn bản bị lỗi ổ cứng, v.v...) ở đủ mọi phòng ban trong cơ quan bộ.
Đi làm được vài tháng thì một lần được gọi sang sửa máy cho một chuyên gia người Philippines bên dự án (không liên quan nhưng Philippines cũng là ngoại quốc đầu tiên mà tôi đi, sau đó đến Bangladesh, Germany, Netherlands rồi Singapore - tất cả đều liên quan đến đi công tác và sử dụng hộ chiếu công vụ).
Khi ra về, ông ta cám ơn và dúi cho tôi 50K. Đây là món tiền tip đầu tiên trong đời của tôi (lúc đó lương cơ bản của tôi chỉ là 700K, đủ để thấy 50K giá trị thế nào).
Về lại Ban, tôi lập tức khoe với chị Nga kế toán đồng thời phụ trách phòng hành chính về món tiền bất ngờ này và đề nghị nộp vào quỹ của Ban (vì nghĩ rằng đây thuộc về thu nhập chung). Nhưng chị bảo thôi đây là tiền người ta cho riêng em, cứ giữ đi.
Sau đó, tôi lên Vụ Ngân Sách để giải quyết vấn đề tiếp theo. Đang tâm trạng hứng khởi, tôi vừa sửa máy vừa khoe chuyện được tip với mấy anh chị ngồi xung quanh. Hậu quả thì chắc nhiều bạn đã đoán ra...
Trong một cuộc họp ban sau đó, vụ trưởng đưa ra lời cảnh báo: Có anh chị trong ban này đi sửa máy còn công khai đòi tiền bồi dưỡng!!!
Tất nhiên vấp váp nhiều thì dần dần tôi cũng khôn ra. Tỉ như sau này tôi không còn "Em học được mấy lớp rồi?" nữa. Chỉ nhẹ nhàng hỏi thăm "Lương bổng dạo này thế nào em? Có đủ đóng học phí cho lớp tiếp theo không?"
6.
"Thầy ơi, sao khóa TẠP của em trên Edubit chỉ hiện đến session 19???"
Đọc đến đây, tôi tự nhiên hình dung ra cô học viên mắt nheo nheo, miệng mím chặt kiểu "Hay là thầy thu tiền đủ khóa, nhưng âm thầm cắt bớt chương trình rồi???"
Trong khi screenshot cô gửi kèm (xem hình) thì ngay dưới Session 19 là cụm chữ TRANG SAU lù lù ra đấy.
Tôi nhẹ nhàng trả lời "Em thử click vào TRANG SAU ở ngay phía dưới xem thế nào..."
Mà cùng vấn đề này cả loạt người thắc mắc😱
Hàm ý "cắt bớt chương trình" rõ rệt hơn nhiều trong một thắc mắc khác thời video còn chạy live trên FB, lúc chạy, lúc treo, rồi ngắt, rồi bắt đầu lại đủ kiểu (tức là không dễ nhìn ra tổng thời lượng của video) từ một học viên lần đầu theo học "Thầy nói buổi khai giảng hơn 2.5 tiếng mà sao em xem có cảm giác còn chưa được 2 tiếng?"
Tôi vẫn kiên nhẫn "Trong file tư liệu gửi kèm có ghi âm bài giảng. Em thử nhìn xem thời lượng của file ghi âm là bao nhiêu? Nếu nghe lại mà có cảm giác đoạn nào chưa được xem video thì em thông báo lại cho tôi."
Không thấy phản hồi thêm và thầy tự lên dây cót "Chắc buổi học cuốn quá, she lost track of the time".
Vận hành không trợ lý nghĩa là phải take care đủ kiểu vấn đề học viên gặp phải. Điều này gợi nhớ quãng đời IT support ở Bộ Tài Chính, nhiều hôm chạy từ vụ nọ sang phòng kia vì những chuyện lặt vặt nhất.
Về sau, trọng trách quản trị Database & Networking ngày càng nặng, tôi chỉ còn được giao những vụ "nghiêm trọng" hoặc "cấp thiết" hoặc người khác đã support mà vẫn chưa giải quyết được.
Sếp "Vũ, vụ Ngân Sách gọi. Máy tính không khởi động được mà cần in báo cáo trình lãnh đạo gấp trong sáng nay. Việc này khẩn, cậu đi xem thế nào."
Tôi lên đến nơi thì thấy chị cán bộ đang toát mồ hôi dùng 2 ngón tay ấn dí cái nút nguồn, thiếu điều ngồi cả người lên cái nút ấy.
Ko cần sờ đến nút nguồn, tôi nhìn ra sau máy rồi lần xem cái dây nguồn cắm vào ổ nào. Quả nhiên, có người tối qua rút ra để cắm tạm thiết bị khác vào.
PS. Áp dụng nguyên tắc tuyến tính trong mọi việc: điện ko lên thì đầu tiên là check ổ cắm. Chồng ko lên thì đầu tiên là đuổi ra khỏi nhà.
Nếu không phải do cần in báo cáo trình lãnh đạo gấp và bản thân tôi cũng cả đống việc đang chờ ở phòng, thì chắc tôi sẽ nhẩn nha tháo vỏ máy, tháo cục nguồn, rồi rải đầy trên bàn cho tình hình thêm nghiêm trọng.
Thời làm ở Bộ vất vả, tiền thì ít nhưng nhiều kỷ niệm vui. Tỉ như vụ thiết kế website Bộ Tài Chính. Phiên bản đầu nhìn giao diện sơ sài nhưng cũng đủ các hạng mục cần thiết. Tôi lại còn bổ sung thêm mục Giải Trí nằm nho nhỏ ở dưới cùng.
Chạy được vài tháng thì một hôm sếp thông báo trong cuộc họp Ban Tin học. "Chị Ngân" (tức là bà Nguyễn Thị Kim Ngân, lúc đó còn là thứ trưởng bộ Tài Chính, sau lên đến Chủ tịch Quốc Hội) "nhân giờ nghỉ trưa dạo qua website của Bộ thì góp ý là tại sao các mục thông tin chuyên ngành tài chính thì lèo tèo mà riêng mục Giải trí thì vô cùng phong phú, quá nhiều chuyện cười."
Các anh chị lãnh đạo phòng nhìn nhau. Thông tin tài chính là do bên vụ Chính Sách (nếu tôi nhớ ko nhầm) cập nhật - lèo tèo hay không, ko phải trách nhiệm của Ban. Còn mục Giải Trí do thằng Vũ phụ trách, không nhiều mới lạ!
Chẹp, mà hồi đấy, tôi toàn trực tiếp post truyện cười, ko qua bất kỳ cấp kiểm duyệt nào, không biết có dính inappropriate jokes nào ko. Nhưng ít nhất không thấy sếp Ngân kêu ca về vấn đó.
7.
Hôm nay trong thi đấu Olympic lại xuất hiện thêm một môn mà lần đầu tiên tôi mới biết đến sự tồn tại là: Men's Team Pursuit (tạm dịch: Chỉ zai mới theo đuổi nhau).
Xem thi đấu môn này (có tên gọi chính thức là Đồng đội nam đuổi bắt), không khỏi nghĩ: các anh cứ bám nhau khít khìn khịt thế kia, chị em chen vào đâu?
Lại nghĩ, nếu có thêm môn Nữ đuổi bắt Nam thì kha khá nữ sinh ế của tôi có nguy cơ cao sẽ giành huy chương.
Viết đến đây trong đầu lập tức xuất hiện hình ảnh một nữ sinh đuổi 5-6 thằng chạy bán sống bán chết đằng trước, vừa đuổi vừa gào "Thằng nào là bố của con bà, biết điều dừng ngay!"
Không tiện nêu tên nữ sinh này, nhưng chắc cô nào đọc đến đây cũng nghĩ: hẳn là thầy nói mình đây.
8.
Những năm đầu đời, do thể trạng ốm yếu, tôi đi gặp bác sĩ khá thường xuyên, vài lần còn phải nằm viện dài ngày.
Đợt nằm viện dài nhất chắc cũng phải dăm ba tuần, nhưng trong thế giới quan của một đứa trẻ những ngày tháng ấy tưởng như vô tận. Lúc đó anh chị đã đi học nước ngoài hết, bố mẹ thì bận công tác, tôi một mình ở trong viện cả ngày, giờ tan tầm mới có bố hoặc mẹ thay phiên vào thăm.
Cứ mỗi lần có người nhà vào là tôi lại níu chặt lấy, năn nỉ, van nài để được về nhà. Tôi sợ mùi bệnh viện, sợ gặp bác sĩ, sợ tiêm, sợ phải uống thuốc, sợ cả mặc quần áo bệnh nhân - cái tâm lý vẫn đeo đẳng tôi cho đến tận bây giờ, kể cả khi chỉ vào viện thăm người ốm. Các bạn chắc hiểu được phần nào tâm huyết của tôi với chủ đề FITNESS.
Khi bố tôi đột quỵ phải nằm viện, cứ 10h tối sau ca dạy tôi lại ghé qua viện xem tình hình ông cuối ngày thế nào. Tối đó, khi tôi vừa ngồi xuống cạnh giường là ông đã nắm chặt tay tôi, mắt hấp háy, miệng thều thào. "Vũ, cho bố về nhà, bố muốn về nhà..."
Và tôi lại dùng giọng dỗ trẻ con để khuyên nhủ, thuyết phục bố kiên nhẫn, chịu khó uống thuốc chóng khỏi, sớm về nhà với con cháu.
Miệng thủ thỉ, tay vỗ về, mà phải lén quay mặt đi lau nước mắt. Chưa bao giờ thấm sâu đến thế cái tất yếu của vòng đời ở giây phút ấy, trong đầu văng vẳng mấy câu thơ viết trên tường nhà dưỡng lão năm nào.
Giờ mẹ đi chân không vững, nhấc không nổi bước
Xin con nắm tay mẹ
Dìu mẹ... chậm thôi...
Như ngày xưa
Mẹ dìu con đi những bước đầu đời.
PS. Bài thơ nói trên tôi đã trích dẫn trong note về Mẹ
9.
10.
Class FAQ: https://vuenglish.com/






Comments
Post a Comment