VU - PERSONAL - THOSE WERE THE DAYS - THAT'S MY LIFE
Đ.M. ĐỜI
Trước giờ tôi đã phải chịu nhiều điều tiếng. Nhưng lời đồn thổi khủng khiếp nhất hẳn là... tôi giai thẳng. Không, khủng khiếp hơn: tôi giả gay để dễ dàng tiếp cận các nữ sinh.
Tất nhiên ngoài việc tôi cao 1m90, cơ bắp cuồn cuộn với gương mặt góc cạnh và bộ râu quai nón, thì một nguyên nhân dẫn đến hiểu nhầm là các nhân vật thường bị tôi bêu riếu, trêu chọc trên Talk Back phần lớn là nữ sinh (xem screenshot kèm theo).
Giờ trở lại chuyện nghiêm túc qua một loạt những confession cũ của học viên và phản hồi của tôi.
Confession 1
Đúng thời gian này một năm trước, một buổi tối rảnh rỗi không có gì làm em quyết định đi stalk FB thiên hạ (mở ngoặc là trình stalk với spy của em cũng kha khá). Đi một vòng thì dừng lại xem ảnh thầy🙂
Bỗng dưng em để ý đến một comment (chắc là bạn của thầy) hỏi han gì đó, nhưng lại tag một fb khác là xyzHP. Tò mò, em click vào và giật mình khi thấy toàn bộ thông tin của người này giống hệt thầy. Em đã mạo muội vào phần Notes đọc để tìm hiểu thì có đọc được Chuyện tình bún chả và các chuyện khác nữa. Lúc này em vẫn nghĩ thầy straight🙂
Rồi thế nào lại vấp phải một cái link từ blog yahoo 360. Lúc đó em có cảm giác mình xâm phạm đời tư của thầy. Dù rất áy náy, nhưng lúc đó tò mò đã làm mờ mắt em. Em mở link và đọc gần hết entries của thầy (đến sáng). Đọc xong em khá... shocked.
Cảm giác choáng qua đi rồi thì đến nỗi buồn ạ. Em không thể tin là cuộc đời thầy trải qua nhiều chuyện buồn như thế, từ chuyện gia đình, đến chuyện tình cảm sóng gió. Thầy là người rất tình cảm, chân thành và chung thủy. Đấy là những gì em rất khâm phục và tôn trọng, và cũng là những gì đọng lại trong em. Em không hề kì thị những người đồng giới. Em chỉ kì thị những người nói nhiều hơn làm, và vô dụng cho xã hội thôi (haha).
Từ đấy trở đi mỗi khi đến lớp, em lại nhìn trộm thầy và nghĩ: trừ những lúc vui vẻ với học sinh thế này, những lúc một mình thầy có buồn không? Lúc nào em cũng chỉ cầu mong thầy luôn thấy bình an, những vết gợn của quá khứ hãy ngủ yên đi. Vậy thôi ạ (:
Viết xong cũng thấy nhẹ hẳn lòng. Em muốn xin lỗi vì đã đọc blog của thầy, đã giữ bí mật trong suốt 1 năm qua (với thầy, và với mọi người - em không nói với bất kì ai cả), xin lỗi vì những dòng lộn xộn ở trên chẳng R-T gì nữa. The bottom line is, I always love you for who you are. Be brave, be strong, I will support you no matter what!
À một confession nhỏ nữa là đợt trước blog 360 đóng cửa, em lại vào ngồi đọc lại một lượt blog của thầy (blush).
To whoever it was: Having had my fair share of ups and downs, I'm still in a quest for inner peace. That said, I have to say, I wasn't offended in the slightest (at least in your case & even though I was supposed to) that you managed to pry into my private life without me knowing anything about it. But sometimes, it feels warm to know that someone out there, someone outside my family and circle of friends, does care.
Confession 2
Trong mắt em, thì thầy là một người thấy rất tốt với học sinh và hài hước. Tuy thế, em vẫn cảm thấy có một khía cạnh khác trong tâm hồn thầy mà khó ai có thể chạm đến được. Có lần em đã tưởng tượng đến cuối đời thầy sẽ cho ra một cuốn hồi ký về thầy, như kiểu "Nhật ký Hồ Lê Vũ", "Mãi mãi tuổi ... (tùy thầy thích số nào)", "Hồ Lê Vũ - Có một thời như thế" hoặc "Truyện Vũ"..
Bất kể tên như thế nào thì nếu còn sống, em sẽ mua và nghiên cứu thầy ạ. Miễn là thầy nhớ gửi mail và post lên FB để chúng em còn biết.
&
Kính gửi thầy, thân gửi các bạn, em đã lập ra một page để các bạn kí tên ủng hộ thầy viết tự truyện. Việc này sẽ giảm tải áp lực đếm số người mua sách cho thầy (đặc biệt khi thầy đang ốm), và thầy cũng trực tiếp thấy được những lời động viên, khích lệ, thậm chí là "dọa nạt" thầy viết sách - nếu các bạn để lại lời nhắn (^^ゞ
Link để các bạn vào kí nhé: abcxyz
Tôi ko có ý định chờ đến cuối đời mới viết hồi ký. Giờ mỗi khi có thời gian+cảm hứng thì lại gói ghém vào FB status và Blogpost Notes. Về sau nếu có tổng hợp thành tập thì tôi sẽ đặt cho nó một cái tên vừa ngắn gọn, vừa mỹ miều là ĐM ĐỜI! (viết tắt của Đấy, My Đời!)
Thực ra những confession như trên cũng là một lý do tôi quyết định cởi mở hơn và chia sẻ cá nhân nhiều hơn trên trang FB chính thức, vốn chỉ dành cho công việc dạy học. Ngoài đời, tôi hiếm khi tâm sự hay trút nỗi niềm trực tiếp với người khác. Viết luôn là cách dễ dàng và hiệu quả hơn. Kể cả người nhà có khi cũng chỉ biết về một số góc khuất của cuộc đời tôi thông qua đọc những status như thế, như comment dưới đây từ một người chị họ, người tôi rất quý trọng.
Mỗi lần đọc link dẫn tới diary của V, mắt của chị cứ nhòe đi. Những gì liên quan đến lớp học & học sinh thì nhòe đi vì cười quá nhiều. Những gì liên quan đến cuộc sống riêng tư thì vì thương em mà nước mắt tuôn rơi. Mỗi người có mỗi cái khổ khác nhau mà chẳng có gì so sánh được. Chỉ mong V cũng như chị có sức mạnh tinh thần để vượt qua mà thôi. Trong ý nghĩ của chị, em lúc nào cũng như cậu sinh viên trung học mà sự trưởng thành về trí tuệ thì dường như là vô hạn. Luôn yêu quý V!
Confession 3
Hôm qua lúc thầy với bạn Linh giành giật nhau cái máy ảnh em đứng hình vài giây thầy ạ :)) Lần đầu tiên em thấy được một mặt khác ở con người thầy. Tuy rằng trong lớp hay cả ngoài lớp thầy vẫn thoải mái và hay nói đùa mà không hề nghiêm nghị như mọi giáo viên em thường thấy nhưng hình ảnh ngày hôm qua khiến em nghĩ đến một cậu bé mới 13 14 tuổi đang tranh giành với bạn gái trong lớp học ý ạ =)) phải nói là em rất buồn cười =)) mặt thầy còn rất đỏ nữa, còn cả cái vẻ tự đắc chiến thắng khi thầy đã đút an toàn cái máy ảnh vào túi quần =))
Không biết có phải không nhưng hình như cái áo thầy mượn được hôm qua là áo của con gái hay sao ấy. Form áo thì nhỏ, lại còn màu trắng, họa tiết hoa nhí màu hồng. Nhưng mà da thầy trắng, người thầy mảnh mai nên cũng khá hợp hehe.
Có một người anh quen qua mạng, học PhD ở Pháp và sau này về làm tổng biên tập báo Thanh Niên, đã nhận xét một câu mà tôi cảm thấy tâm đắc, đại loại "Con người em là sự trộn lẫn rất lạ nhưng không phô giữa một tính cách rất người lớn và một điều gì vô cùng trẻ con".
Tôi cũng tự thấy tôi có thể thoải mái bộc lộ góc nhí nhảnh, hồn nhiên của mình với người hơn tuổi (đặc biệt là với các chị; và được không biết bao nhiêu chị đồng nghiệp thời mới đi làm coi như thằng út trong nhà - chuyện này đã nhắc tới trong một cái note khác) nhưng cũng có thể trầm tư như một bác già từng trải khi tư vấn cho đám đàn em. Và tôi không cần phải cố tình làm ra vẻ thế nọ hay thế kia mà hoàn toàn tùy theo tâm trạng. It just happens.
Cái hình áo hoa mà bạn nhắc tới, chụp trong Class Solidarity với chủ đề Áo Hoa, cũng là một cái hình mà tôi rất thích. Nó không phải là hình đẹp nhất của tôi but it just looks... me. Người chụp cái hình này chính là bạn Linh được nhắc tới trong confession trên - cũng là nữ sinh đã cầm tay tôi dắt vào thế giới Đam Mỹ đề cập ở note này.
Confession 4
Đôi lúc em thấy thầy cứ khổ khổ thế nào ý (có thể thầy không thấy thế nhưng mà em lại thấy thế). Thầy có đôi mắt rất buồn, dù thầy hay nói đùa nhưng khi thầy cười, cả khuôn mặt vì ánh mắt làm cho những điệu cười ấy trông vẫn cứ xa xăm :P. Và em thừa nhận là đọc những notes trong Dear Diary của thầy thực sự làm em hiểu thầy hơn, yêu quý thầy hơn, một chút đồng cảm, một chút xót xa, một chút khâm phục, ngưỡng mộ, thần tượng. Có thể nói thầy là một trong những thầy cô giáo em sẽ không quên được trong suốt cuộc đời này.
Thật ra có đôi lúc em sợ thầy, hì, sợ thầy mắng hay sợ thầy buồn vì chả chịu tiến bộ hay không học bài, bla bla, nhưng ai cũng nhận xét là thầy rất hiền nên thi thoảng em lại không sợ thầy nữa :). Và em rất không đồng ý với một số đứa là thầy đanh đá, thầy đáng yêu mà ^_^.
Em có một câu hỏi: Nếu cho thầy một điều ước, thầy sẽ ước gì? Chỉ một điều thôi, và ước cho riêng bản thân thầy thôi ấy!
Tôi sẽ trả lời câu điều ước bằng một bài thơ ngắn viết lâu lắm rồi. Có thể nói đây là bài thơ đầu tiên của tôi, viết lúc đang hoang mang nhất, lúc đang cố gắng đối mặt và chấp nhận bản chất thực của mình. Năm tháng qua đi, suy nghĩ của tôi đã thay đổi rất nhiều, quan niệm về cuộc đời cũng rất khác. Nhưng điều mong ước này, về cơ bản, vẫn vậy.
Tôi chẳng màng giàu sang địa vị
Những điều ấy rốt cuộc có nghĩa gì?
Tôi có thật cần thông minh tài giỏi
Nếu không mang lại hạnh phúc dù nhỏ nhoi?
Tôi chỉ muốn là người bình thường như bao người khác
Để thấy không lạc lõng giữa đời
Tôi chỉ ước khi cô đơn tuyệt vọng
Có người nắm tay, khẽ gọi...
"Bạn ơi"
Class FAQ: https://vuenglish.com/


Comments
Post a Comment