VU - CLASS GOSSIP - CONFESSION PART 2
Summary
A. Chuyện Mình và Béo
B. Thực hành cấu trúc NGỌNG
C. Lỡ cơ hội với đối tượng của đời mình
D. Luyện nghe qua chép chính tả
E. Còn vương vấn người yêu cũ
Confession 2A.
Em là Béo, hiện đang học lớp NGỌNG và chuẩn bị đăng kí lớp TẠP để học cùng với tình yêu đích thực của cuộc đời.
Đầu tiên em xin chân thành cảm ơn Thầy vì những kiến thức và không khí mà lớp học cho em mà không bất cứ lớp học nào trước đây có thể có. Tiếp theo, em đặc biệt xin ngàn lần cảm ơn lớp học của Thầy đã cho em tìm thấy tình yêu của đời mình. Một người mà khiến em có cảm giác muốn gắn bó suốt đời dù có phong ba bão táp, vật đổi sao dời, hay bất cứ điều gì xảy ra đi nữa.
Cuối cùng, xin chân thành cảm ơn Bò, cảm ơn tinh thần học tập cao cả của Mình, đã chiến thắng bản thân, đấu tranh giành giật từng slot lớp thầy Vũ, cố gắng bám trụ đến giây phút khi Mình gặp Tôi 🙂 để cho Tôi tìm thấy Mình giữa hơn 7 tỷ người. Cảm ơn Mình đã đến bên Tôi và thầy Vũ đã đến bên chúng em những năm tháng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết và yêu thương ❤
Ôm Mình thật chặt ❤ (liệu em có được ôm Thầy vào buổi học cuối không ạ?)
Responses.
PS. Không biết Béo với Mình giờ có còn là một đôi (họ yêu nhau khi thế giới mới chỉ có 7 tỉ người). Béo hiện vẫn còn béo hay đã up level lên béo phì rồi?
Em vừa viết mail cho bạn trai em. Khoảng 10 dòng nhưng đã áp dụng được các cấu trúc học ở lớp NGỌNG dưới đây
come to terms withcross the linecan't help but do sthave come a long waywork ontake it as it comes
well
oh
Và e nhận ra rất nhiều cụm từ khác cũng có thể dùng được. Thầy đoán xem em viết về chủ đề gì đi ạ?
Responses.
WELL, we HAVE COME A LONG WAY so I CAN'T HELP BUT hope you'd CROSS THE LINE last night and I'd TAKE IT AS YOU COME. But you DIDNNNN'T. I can't COME TO TERMS WITH you being such a wuss. SHAME ON YOU. OH, I mean, WORK ON it.
PS. I wish you had given me more to work with but this is an effective way to put NGONG structures to use.
Em học thầy cũng đã lâu, nhưng tất cả ấn tượng của em chỉ dừng lại ở thày là một con người rất thú vị, và nhiều khi cũng rất đáng yêu. Hôm nay, em mới “vô tình” đọc được Dear diary của thầy. Có phải là ai bên ngoài trông positive, cũng mang trong mình nhiều nỗi niềm và cô đơn không ạ?Em cũng chỉ mới chập chững bước vào ĐH, nhiều thứ khiến em thấy gục ngã. Em cảm thấy em thua kém mọi người. Nhất là khi đứng trước người em thích. Em không có đủ tự tin. Để tìm được một người đồng điệu về tâm hồn, mà lại cùng tính hướng nữa thì rất khó. Nhưng cảm giác tìm được mà lại không thể nắm giữ được thì lại càng tệ.
Thầy khoan đã bảo là do em chưa chủ động. Mà là em thấy không có khả năng, I'm so in love with you but you don't. Em cảm giác chuyện tình cảm của em thật tệ, chẳng đi đến đâu. Trong khi thời gian của em thì có hạn. Sau này có lẽ em vẫn sẽ phải lập gia đình theo nguyện ý của bố mẹ. Chỉ là mấy dòng tâm sự em muốn viết ra sau khi đọc những câu chuyện của thầy. Như thầy đã nói đấy, em là một người lạ ngoài kia quan tâm đến cuộc sống của của thầy và thành tâm mong thầy hạnh phúc.
Responses.
Khi ở khoảng tuổi của em, tôi cũng đã nhiều lần trải qua cảm giác bất lực tương tự. Và để giải quyết vấn đề đó: những tự tin bề ngoài (cố gồng mình lên, sắm sửa quần áo, điện thoại, máy tính hợp thời, áp dụng những chiêu trò quen thuộc trong việc chinh phục người khác v.v...) không giúp được gì nhiều nếu điều em hướng tới là một mối quan hệ lâu dài và ổn định. Em cần có tự tin đến từ bên trong.
Tôi hay khuyên các bạn ở tuổi này thì nên tập trung vào sự nghiệp vì cuộc đời đâu chỉ gói gọn trong chuyện yêu đương. Nhưng một lý do nữa chính là học hành giỏi giang và có một công việc tốt cũng giúp em phát triển cái tự tin đến từ bên trong mà tôi mới nói. TỰ TIN CÓ HIỂU BIẾT. Lúc đó em đủ trải nghiệm và hiểu biết để biết rằng mình cần làm gì để chinh phục đối phương bằng chất chứ ko phải bằng những thứ bề ngoài phù phiếm.
Và nghe có vẻ trái khoáy nhưng em cũng đủ trải nghiệm và hiểu biết để hiểu rằng có những thứ trên đời, dù mình khát khao mong muốn nó là của mình đến mấy, sẽ không bao giờ thuộc về mình. Tin tôi đi, ngay cả từ bỏ, để biết nên dừng lại ở đâu cũng cần đến tự tin đấy.
Em có thể nghĩ nếu cần nhiều thời gian để tôi luyện bản thân cho tự tin và bản lĩnh, nhỡ đâu em lại lỡ mất cái đối tượng "đồng điệu về tâm hồn, mà lại cùng tính hướng" vốn rất khó tìm, thì sao?
Tôi thì ko theo quan điểm vốn được lý tưởng và lãng mạn hóa: trên thế gian chỉ duy nhất một người có thể match với mình (nếu thế thì đã ko có... orgies, I'm kidding).
Tôi theo trường phái số hóa: sẽ luôn là một tập hợp nhỏ. Em có thể lỡ dịp với phần tử này, nhưng em vẫn còn cơ hội với những phần tử khác thuộc cùng tập hợp. Gặp được người hợp tất nhiên quan trọng, nhưng gặp được người hợp đúng thời điểm cũng quan trọng không kém.
Có thể bây giờ vấn đề của em chính là: đúng người nhưng chưa đúng thời điểm. Và cũng có thể, nhiều năm về sau, khi em đã ổn định với một nửa khác của đời mình, em lại tự rút ra: nếu mình gặp cái nửa này 10 năm về trước, chắc gì đã thành? Vì có thể lúc đó cả em và cả người đó đều chưa đủ chín để biết mình thật sự cần gì trong cuộc đời, mà cũng chưa đủ hiểu biết và bản lĩnh để make it work.
Chốt lại, vẫn là những câu nói quen thuộc Que sera sera. Fortune only favors the brave. Hiện tại, tập trung vào những mục tiêu quan trọng hơn cho tương lai lâu dài như học hành và sự nghiệp → thành công → tự tin → sớm hay muộn gì, những điều tốt đẹp khác sẽ đến.
PS. Câu "sau này có lẽ em vẫn sẽ phải lập gia đình theo nguyện ý của bố mẹ" thì tôi đã nghe quá nhiều từ những bạn trẻ thuộc nhóm LGBTQ ở giai đoạn mới bước vào đời để rồi không thấy mấy ai thực hiện (tất nhiên ko kể same-sex marriage). Khi em đã "tự tin có hiểu biết" em sẽ có "tự tin để sống đời của mình theo ý mình".
Confession 2D.
Thầy nghĩ gì về phương pháp nghe chép 20 trang 1 ngày ạ, thầy có nghĩ là việc ấy sẽ tăng khả năng nghe lên không ạ?
Responses.
Như đã bàn ở phần Allophonic Illusion của NGỌNG, luyện chép chính tả chủ yếu tập trung vào hướng xử lý bottom-up trong khi xử lý top-down khi nghe cũng quan trọng, thậm chí còn quan trọng hơn khi giao tiếp tự nhiên. Với tôi, ngồi nghe chép 20 trang 1 ngày để tăng khả năng nghe cũng na ná như bạn tưới cây trong vườn cho cây mau lớn bằng một cái đê khâu. Nghĩa là: có làm có hơn, nó sẽ có hiệu quả ở mức độ nào đó, nhưng hiệu quả ấy, so với công sức bỏ ra, có vẻ không thấm tháp gì. Chưa kể người luyện có đủ thời gian, kiên nhẫn và quan trọng nhất là hứng thú để duy trì được công việc ấy lâu dài hay không?
Khi một số bạn khẳng định với tôi - chính nhờ chép chính tả mà khả năng bắt âm mới được như bây giờ - thì tôi luôn đặt câu hỏi: có chắc không? Bạn thật sự chỉ luyện nghe có chủ ý duy nhất bằng chép chính tả, hay trong thời gian đấy bạn còn làm những hoạt động không chủ ý như xem phim, nghe nhạc, giao tiếp với người nước ngoài v.v... Cũng như bạn có cảm giác nhờ tưới vậy mà cây mới phát triển mà quên tính đến các yếu tố khác như trời mưa, hàng xóm qua tè nhờ v.v.. Biết đâu chính những yếu tố này mới đóng vai trò chính trong việc giúp bạn đạt được mục tiêu.
PS. Ngược lại, tôi đã gặp không ít bạn chưa từng chép chính tả trong đời (hoặc làm được vài lần thì nản và bỏ luôn) mà bây giờ khả năng nghe đã khá ổn (8.0 IELTS listening trở lên).
Như tôi vẫn nói trong lớp NGỌNG, kỹ năng nghe nói, khác với đọc viết và phát triển từ vựng, không phải cứ thông minh hay chăm cày là sẽ hiệu quả. Bạn có bao giờ để ý, có những học giả/thầy giáo người Việt nổi tiếng, rất giỏi tiếng Anh viết (kiến thức sâu, cấu trúc chặt chẽ, từ vựng dồi dào) nhưng phát âm dở và nói không hề trôi chảy. Ngược lại có những bạn học tiếng Anh kiểu chơi chơi, hoa thơm bướm lượn, lại nói khá tốt và giao tiếp rất thoải mái với người nước ngoài (tất nhiên điều này ko có nghĩa là các bạn ấy biết nhiều từ và viết tốt).
Ngoài năng khiếu bẩm sinh và yếu tố lợi khẩu, một lý do có thể là những học giả nói trên áp dụng phương pháp học/tư duy đặc thù của viết vào nghe nói và họ đặt ra mục tiêu phải học, phải nhồi một lượng kiến thức nhất định trong một khoảng thời gian nhất định, bất kể là họ có thật sự hứng thú với điều họ cần làm hay không.
Với tôi, học nghe nói quan trọng nhất chính là hứng thú và nhập tâm vào thế giới ngôn ngữ của thứ tiếng cần học. Đó cũng là nguyên tắc mà tôi dùng để phát triển materials cho NGỌNG và nó khác biệt với hướng đào sâu vào tư duy mà tôi áp dụng ở THIỂU. Học viên đến lớp chỉ cần... enjoy. It may sound silly but it works.
Quay lại câu hỏi của em và vấn đề động lực. Nếu em có thể ngồi miệt mài nghe chép, hoàn toàn quên bẵng thời gian đang trôi, ngày này sang ngày khác (đồng thời tuổi xuân trôi qua vùn vụt...), you may have a shot with that technique. Nếu khả năng nghe không tăng thì ít nhất chữ viết của em cũng sẽ được cải thiện [;] So good luck.
PS. Nó cũng cho em thêm một lý do chính đáng để sau này giải thích cho con cháu (của họ hàng, bạn bè) vì sao em ế. "Ngày xưa bà quá bận rộn học nghe tiếng Anh..."
Confession 2E.
Tối nay vô tình vào một nick FB cũ, em đã đọc dc các tin nhắn của em vs ng yêu cũ (cũng là mối tình đầu của em 5 năm trước). Sau đó em đã mò mẫm vào facebook của ng ấy. Thú thật là ng ấy để chế độ friend nên em ko xem được gì nhiều. Chỉ là lúc đó trong lồng ngực em có cái gì đó rất không thoải mái và có lẽ là một chút đau lòng. Mọi chuyện đã qua lâu rồi. Nhưng không hiểu sao em lại thấy vẫn còn buồn lắm thầy ạ. Đó là ng mà em rất yêu và coi là mẫu hình lý tưởng của mình. Sau khi chia tay ng đó, em đã trải qua thêm 2 mối tình, và giờ thì đã có người yêu và cũng hạnh phúc.
Nhưng em không biết tại sao khi tối nay tìm dc FB mối tình đầu, em rất buồn và mọi thứ trong quá khứ cứ hiện lên rõ mồn một. Em thực sự muốn nói chuyện với người đó, chỉ vì em muốn biết cs của ng đó hiện nay ntn. Thực ra ng đó chủ động chia tay em, song sau đó, có lẽ vì quá cô đơn nơi đất khách mà lần cuối ng đó có nhắn tin cho em mỗi tháng 1 vài lần, nhưng em ko đọc và ko trả lời nữa, vì em dù yêu nhưng muốn dứt khoát. Sau đó ng ấy ko nhắn j cho em nữa. Em muốn hỏi là có phải em vẫn còn yêu ng đó không thầy? Hay em chỉ luyến tiếc một mối tình đầu?
Responses.
Nếu người yêu hiện tại đang khiến em thật sự hạnh phúc (thật sự chứ ko phải ừ thì... "cũng" hạnh phúc) thì tôi nghĩ không hẳn em muốn quay lại hay còn vấn vương mối tình đầu mà em chỉ cần cái gọi là "closure" cho mối tình ấy.
Nhiều khả năng khi người ta chủ động chia tay em cách đây 5 năm (hẳn là kèm theo một hay nhiều lý do), lý do đưa ra và kết cục dẫn tới không làm em thấy thỏa đáng, để lại một vết gợn trong lòng, khiến bao năm qua em vẫn luôn băn khoăn trong tâm tưởng chuyện chia tay thật sự là do đâu.
Khi có dịp, em nên chủ động hẹn gặp lại người đó một buổi để hàn huyên tâm sự. Tốt nhất là gặp mặt trực tiếp chứ không chat online và chỉ riêng hai người (trừ khi hoàn cảnh không cho phép). Sau từng ấy năm, có thể người đó sẽ thành thật trải lòng hơn. Trút hết những gì còn khúc mắc của ngày xưa, to give yourself peace of mind so that you can truly move on with your life.
Vấn đề "closure" này quan trọng không chỉ với tình yêu đôi lứa mà mọi hình thức tình cảm từng có ý nghĩa quan trọng trong cuộc đời một con người. Một đứa trẻ bị bố hoặc mẹ bỏ bẵng sau khi ly dị, bao năm sau có thể vẫn muốn tìm lại người kia chỉ để hỏi câu "Why? Con thật sự có ý nghĩa thế nào với bố hay mẹ?"
Tôi từng có một cậu bạn thân cũng là người đồng tính, một người mà tôi đã từng ước "sau này về già tao với mày vẫn là bạn, sẽ mua nhà ở gần nhau, sẽ chạy qua chạy lại". Sự gắn bó của tôi với cậu đó chưa bao giờ là tình yêu đôi lứa, chưa bao giờ có sự hấp dẫn về thể xác. Nhưng đó là một người tôi coi trọng và muốn tiếp tục hiện hữu trong cuộc đời của mình.
Thế rồi một ngày chúng tôi chỉ đơn giản là stopped being friend. Cậu ta là người chủ động và chúng tôi, dù sau này thi thoảng còn gặp nhau ngoài nơi công cộng, không bao giờ thật sự nói về điều này. Tôi cũng có gián tiếp hỏi thăm về cậu ta, về nguyên nhân chấm dứt của tình bạn qua những người bạn chung nhưng ko ai cho tôi được một lý do thỏa đáng thật sự. Tại sao tôi không gặp mặt và hỏi thẳng cậu ấy thì hẳn là do sự kiêu hãnh quá mức của bản thân mình.
Nhưng chính vì thế, từ 2006 đến giờ tôi vẫn canh cánh bên lòng câu hỏi "What I did wrong?" Cũng không hẳn là vì tôi muốn trở lại làm bạn như xưa (nói thẳng ra, sau từng ấy năm, mỗi người đã phát triển một mạng quan hệ xã hội tách biệt, không còn sống cùng một thành phố, và cuộc sống gần như ko còn điểm giao). Nhưng có lẽ giống em, tôi cần một "closure" để cuối cùng không phải gợn lòng về một mối quan hệ đã kết thúc hàng chục năm về trước.
Follow-up
Em cảm ơn thầy vì confession Matter of heart vừa rồi. Em đã có động lực nhắn tin lại với người yêu cũ để hỏi rõ lý do chia tay thực sự là gì. Dù không gặp mặt trực tiếp nhau, thế nhưng trao đổi thẳng thắn sau chia tay thật sự khiến em nhẹ lòng đi rất nhiều.
Class FAQ: https://vuenglish.com/
Comments
Post a Comment